
Quê nhà
Tác giả: Trần Tiến
Thể hiện: Tùng Dương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Quê nhà" của nhạc sĩ Trần Tiến là một khúc độc hành đầy ám ảnh và da diết về nỗi nhớ nguồn cội cùng những ký ức tuổi thơ nơi Xứ Đoài xa vắng. Hình ảnh quê hương hiện lên qua làn khói chiều mênh mông trên sông Đà, hàng lũy tre xanh và bờ đê thân thuộc, nơi có người mẹ hiền với bóng dáng liêu xiêu trong gió chiều. Từng lời ru "à ơi" của mẹ không chỉ vỗ về giấc ngủ mà còn chứa đựng sự tảo tần, lận đận của người phụ nữ Việt Nam trong chiếc áo nâu sòng giữa đêm đông giá rét. Bên cạnh tình mẫu tử, tác phẩm còn khắc họa bóng hình người cha lặng lẽ bên ngọn đèn dầu và bức tường vôi trắng cùng nỗi nhớ về một người con gái có đôi mắt đen buồn sâu thẳm. Những câu dân ca về hoa cải lên trời, rau răm ở lại hay táo rụng sân đình được lồng ghép khéo léo để diễn tả sự chia ly, mất mát và nỗi lòng cô đơn của người ở lại khi người thương đi lấy chồng. Nỗi đau thân phận và sự trắc trở của những mối tình long đong hòa quyện vào khung cảnh thiên nhiên xanh tím của vùng núi Ba Vì tạo nên một không gian nghệ thuật đậm chất tự sự. Bài hát không chỉ là lời tâm tình của một người con xa quê luôn khao khát được trở về nghe tiếng ru bên thềm đá cũ mà còn là sự tri ân đối với những giá trị văn hóa làng quê mộc mạc. Giai điệu chậm buồn như dòng chảy của thời gian, cuốn theo những ước mơ và cả những cay đắng mà con người phải cam chịu suốt cuộc đời. Tác phẩm đã chạm đến góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn mỗi người, gợi nhắc về nơi chôn nhau cắt rốn với tất cả lòng thành kính và sự hoài niệm khôn nguôi. Kết thúc bằng tiếng ru hời dang dở, bài hát để lại trong lòng người nghe một khoảng lặng mênh mông về tình yêu gia đình và tình yêu lứa đôi gắn liền với mảnh đất quê hương nghèo khó nhưng giàu tình nặng nghĩa.
Bài hát "Quê nhà" của nhạc sĩ Trần Tiến là một khúc độc hành đầy ám ảnh và da diết về nỗi nhớ nguồn cội cùng những ký ức tuổi thơ nơi Xứ Đoài xa vắng. Hình ảnh quê hương hiện lên qua làn khói chiều mênh mông trên sông Đà, hàng lũy tre xanh và bờ đê thân thuộc, nơi có người mẹ hiền với bóng dáng liêu xiêu trong gió chiều. Từng lời ru "à ơi" của mẹ không chỉ vỗ về giấc ngủ mà còn chứa đựng sự tảo tần, lận đận của người phụ nữ Việt Nam trong chiếc áo nâu sòng giữa đêm đông giá rét. Bên cạnh tình mẫu tử, tác phẩm còn khắc họa bóng hình người cha lặng lẽ bên ngọn đèn dầu và bức tường vôi trắng cùng nỗi nhớ về một người con gái có đôi mắt đen buồn sâu thẳm. Những câu dân ca về hoa cải lên trời, rau răm ở lại hay táo rụng sân đình được lồng ghép khéo léo để diễn tả sự chia ly, mất mát và nỗi lòng cô đơn của người ở lại khi người thương đi lấy chồng. Nỗi đau thân phận và sự trắc trở của những mối tình long đong hòa quyện vào khung cảnh thiên nhiên xanh tím của vùng núi Ba Vì tạo nên một không gian nghệ thuật đậm chất tự sự. Bài hát không chỉ là lời tâm tình của một người con xa quê luôn khao khát được trở về nghe tiếng ru bên thềm đá cũ mà còn là sự tri ân đối với những giá trị văn hóa làng quê mộc mạc. Giai điệu chậm buồn như dòng chảy của thời gian, cuốn theo những ước mơ và cả những cay đắng mà con người phải cam chịu suốt cuộc đời. Tác phẩm đã chạm đến góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn mỗi người, gợi nhắc về nơi chôn nhau cắt rốn với tất cả lòng thành kính và sự hoài niệm khôn nguôi. Kết thúc bằng tiếng ru hời dang dở, bài hát để lại trong lòng người nghe một khoảng lặng mênh mông về tình yêu gia đình và tình yêu lứa đôi gắn liền với mảnh đất quê hương nghèo khó nhưng giàu tình nặng nghĩa.
LỜI BÀI HÁT
* Slow
1. Quê nhà tôi ơi! Xứ Đoài xa vắng!
Khói chiều mênh mông sông Đà buông nắng
Nhớ thương làng quê, luỹ tre, bờ đê,
Ước mơ trở về nghe mẹ hiền ru bên thềm đá cũ
Quê nhà tôi ơi! Con đường qua ngõ,
Bóng mẹ liêu xiêu trong chiều buông gió
Nhớ thương đàn con, biết phương trời nao,
Áo nâu mùa đông thương mình lận đận đêm buồn mẹ ru
ĐK: * Slow surf
À ơi hoa bay lên trời cây chi ở ở lại
À ơi hoa cải lên trời rau răm ở lại chịu đời đắng cay
2. Quê nhà tôi ơi, Ba Vì xanh tím
Nón chiều che ngang mặt chiều hoang vắng,
Những đêm mùa đông, khói hương trầm bay,
Bóng cha ngồi đây ngọn đèn lung lay bức tường vôi trắng
Quê nhà tôi ơi! Quê người con gái
Mắt buồn da nâu giấu tình yêu dấu
Mắt đen về đâu? Mắt đen của tôi,
Mắt đen chờ ai tháng ngày mỏi mòn, mối tình long đong
ĐK: Slow surf *
À ơi em đi lấy chồng, anh vẫn một mình
À ơi táo rụng sân đình thương anh một mình, một mình nhớ em
À ơi hoa bay lên trời cây chi ở ở lại
À ơi hoa cải lên trời rau răm ở lại chịu đời đắng cay
* À ơi hoa bay lên trời!
À ơi hoa cải bay đi, rau răm thôi đành
À ơi hoa cải bay đi, rau răm thôi đành...ở...lại...