
Lời Nói Dối Của Cha
Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: Tùng Dương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Lời Nói Dối Của Cha" của Đông Thiên Đức là khúc ca cảm động về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ bến của người cha. Tác phẩm bắt đầu bằng những câu hỏi ngây ngô của con về vị mặn của nước mắt và những giọt mồ hôi cha rơi giữa bao nhọc nhằn. Hình ảnh người cha với tấm lưng cong, đôi mắt nhòa và bước chân chậm chạp là minh chứng cho cả một đời gánh vác tương lai của con. Cha đã dùng những "lời nói dối" cao đẹp để trấn an con, tự nhận con chính là tuổi xuân và hứa rằng mình sẽ không bao giờ già yếu. Cha nhường những miếng ngon cho con, cam chịu cảnh cơm chấm muối hay canh nguội mà vẫn khen là ngọt bùi của đất trời. Cha nói dối rằng mình rất vui khi con ở xa quê hương để lập nghiệp, mong con có được học vấn cao và thoát khỏi cảnh nghèo khó. Thực chất, đằng sau sự cứng cỏi đó là nỗi nhớ mong và những cơn đau thể xác mà cha luôn âm thầm che giấu để con yên lòng. Người con nhận ra rằng dù có học cao hiểu rộng đến đâu, cũng chẳng có ngôn từ nào diễn tả hết được công lao của đấng sinh thành. Sự đối lập giữa ước mơ của con và đôi vai gầy của cha tạo nên một bức tranh nhân văn đầy ám ảnh về tình cảm gia đình. Toàn bộ bài hát là lời tri ân sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về những giá trị thiêng liêng từ sự hy sinh lặng lẽ của người cha.
Bài hát "Lời Nói Dối Của Cha" của Đông Thiên Đức là khúc ca cảm động về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ bến của người cha. Tác phẩm bắt đầu bằng những câu hỏi ngây ngô của con về vị mặn của nước mắt và những giọt mồ hôi cha rơi giữa bao nhọc nhằn. Hình ảnh người cha với tấm lưng cong, đôi mắt nhòa và bước chân chậm chạp là minh chứng cho cả một đời gánh vác tương lai của con. Cha đã dùng những "lời nói dối" cao đẹp để trấn an con, tự nhận con chính là tuổi xuân và hứa rằng mình sẽ không bao giờ già yếu. Cha nhường những miếng ngon cho con, cam chịu cảnh cơm chấm muối hay canh nguội mà vẫn khen là ngọt bùi của đất trời. Cha nói dối rằng mình rất vui khi con ở xa quê hương để lập nghiệp, mong con có được học vấn cao và thoát khỏi cảnh nghèo khó. Thực chất, đằng sau sự cứng cỏi đó là nỗi nhớ mong và những cơn đau thể xác mà cha luôn âm thầm che giấu để con yên lòng. Người con nhận ra rằng dù có học cao hiểu rộng đến đâu, cũng chẳng có ngôn từ nào diễn tả hết được công lao của đấng sinh thành. Sự đối lập giữa ước mơ của con và đôi vai gầy của cha tạo nên một bức tranh nhân văn đầy ám ảnh về tình cảm gia đình. Toàn bộ bài hát là lời tri ân sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về những giá trị thiêng liêng từ sự hy sinh lặng lẽ của người cha.
LỜI BÀI HÁT
Cha ơi sao nước mắt kia mang vị mặn thế cha
Giọt mồi hôi cha rơi tan trong biển cả
Tình mẹ như sóng trắng, nghĩa cha hơn muối mặn
Nuôi đứa con dại đổi bao mưa nắng
Cha ơi cha sao bước chân cha lại chậm thế cha
Sao lưng cha lại cong, sao mắt cha nhòa bao ngày trông ngóng
Nắng chiếu qua ngón tay mẹ tương lai con đè nặng vai cha
Thương con mà ôm biết bao vất vả
Cha nói dối, cha nói con là tuổi xuân của cha
Cha sẽ bên con như trái đất tròn cha không bao giờ già
Người bảo cơm chấm muối, miếng ngon của đất trời
Chan chén canh nguội ngọt bùi cho con
Cha nói dối, cha nói cha vui khi con ở xa
Con gói xuân xanh mang đến đất thành xa nơi nhọc nhằn
Để đời con hơn cha, học cao sẽ hiểu cả
Nhưng biết đâu là không có chữ nào gói đặng tình cha