
Nỗi Đau Muộn Màng
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Tuấn Ngọc
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Nỗi Đau Muộn Màng” của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca nhạc xưa đượm buồn và tinh tế, nơi mưa, mây, lá vàng và mùa thu trở thành những biểu tượng cho một cuộc tình đã phai nhưng nỗi nhớ thì vẫn còn nguyên vẹn, qua ca từ giàu chất thơ và day dứt, bài hát khắc họa tâm trạng của người ở lại mang theo những kỷ niệm đẹp xen lẫn xót xa, yêu thương cũ không thể níu giữ nhưng cũng chẳng thể quên, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về những nỗi đau đến muộn trong tình yêu, khi hạnh phúc chỉ còn là ký ức và con tim vẫn lặng lẽ đi qua đời với một nỗi buồn rất nhẹ mà rất dài.
“Nỗi Đau Muộn Màng” của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca nhạc xưa đượm buồn và tinh tế, nơi mưa, mây, lá vàng và mùa thu trở thành những biểu tượng cho một cuộc tình đã phai nhưng nỗi nhớ thì vẫn còn nguyên vẹn, qua ca từ giàu chất thơ và day dứt, bài hát khắc họa tâm trạng của người ở lại mang theo những kỷ niệm đẹp xen lẫn xót xa, yêu thương cũ không thể níu giữ nhưng cũng chẳng thể quên, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về những nỗi đau đến muộn trong tình yêu, khi hạnh phúc chỉ còn là ký ức và con tim vẫn lặng lẽ đi qua đời với một nỗi buồn rất nhẹ mà rất dài.
LỜI BÀI HÁT
Mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi
Mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi
Hạnh phúc sao mắt môi em còn chơi vơi
Sao trái tim anh còn chưa nguôi những xót xa một thời.
Mong manh đời như lá vàng úa trên cành
Long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh
Còn đấy bao tháng năm âm thầm anh mang
Bao vấn vương cho đời thênh thang những nỗi đau muộn màng.
Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối
Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi
Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui
Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi
Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi
Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi
Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi
Em có hay khi mùa thu tới ta mất nhau một đời.