
Bài không tên cuối cùng trở lại
Tác giả: Vũ Thành An
Thể hiện: Tuấn Ngọc
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Bài không tên cuối cùng trở lại" của tác giả Vũ Thành An là tiếng lòng đầy hoài niệm và sự bao dung của một người đàn ông khi nhìn lại mối tình xưa cũ. Những ký ức về câu chuyện tình năm ấy hiện về vẹn nguyên như mới hôm qua, khiến nhân vật chính khao khát một lần cuối được gặp lại để trò chuyện cùng người thương. Giữa bối cảnh con đường cũ, ngôi trường xưa và làn mưa bay quen thuộc, người ở lại xót xa đối diện với thực tại nghiệt ngã khi mái đầu đã bạc trắng mà người xưa chẳng thấy đâu. Tác giả gửi gắm sự lo lắng và thấu hiểu cho con đường mà người phụ nữ đã chọn, băn khoăn liệu những gập ghềnh lênh đênh có làm héo hắt nụ cười của nàng. Một triết lý nhân sinh sâu sắc được thốt lên khi ông cho rằng ngay cả nếu đôi lứa có thành duyên, cũng chắc gì đã thoát khỏi những khổ đau của kiếp người. Lời ca khẳng định việc chia xa đôi khi lại là một định mệnh đúng đắn để cả hai giữ trọn được những ân tình đẹp đẽ nhất dành cho nhau. Thay vì oán trách, bài hát chuyển hóa thành lời cầu nguyện chân thành, mong cho người cũ được bình yên và hạnh phúc cho đến những ngày cuối cuộc đời. Sự tĩnh lặng trong tâm hồn người đàn ông sau bao sóng gió đã tạo nên một không gian âm nhạc vừa u buồn, vừa thanh thản đầy cao thượng. Tác phẩm không chỉ kể về một cuộc tình dang dở mà còn là sự chiêm nghiệm về định mệnh, về những lựa chọn và sự trân trọng ký ức. Từng lời ca như một lời chào tạm biệt đầy trân trọng, khép lại những dông bão của trái tim để tìm về sự bình lặng trong tâm tưởng.
Bài hát "Bài không tên cuối cùng trở lại" của tác giả Vũ Thành An là tiếng lòng đầy hoài niệm và sự bao dung của một người đàn ông khi nhìn lại mối tình xưa cũ. Những ký ức về câu chuyện tình năm ấy hiện về vẹn nguyên như mới hôm qua, khiến nhân vật chính khao khát một lần cuối được gặp lại để trò chuyện cùng người thương. Giữa bối cảnh con đường cũ, ngôi trường xưa và làn mưa bay quen thuộc, người ở lại xót xa đối diện với thực tại nghiệt ngã khi mái đầu đã bạc trắng mà người xưa chẳng thấy đâu. Tác giả gửi gắm sự lo lắng và thấu hiểu cho con đường mà người phụ nữ đã chọn, băn khoăn liệu những gập ghềnh lênh đênh có làm héo hắt nụ cười của nàng. Một triết lý nhân sinh sâu sắc được thốt lên khi ông cho rằng ngay cả nếu đôi lứa có thành duyên, cũng chắc gì đã thoát khỏi những khổ đau của kiếp người. Lời ca khẳng định việc chia xa đôi khi lại là một định mệnh đúng đắn để cả hai giữ trọn được những ân tình đẹp đẽ nhất dành cho nhau. Thay vì oán trách, bài hát chuyển hóa thành lời cầu nguyện chân thành, mong cho người cũ được bình yên và hạnh phúc cho đến những ngày cuối cuộc đời. Sự tĩnh lặng trong tâm hồn người đàn ông sau bao sóng gió đã tạo nên một không gian âm nhạc vừa u buồn, vừa thanh thản đầy cao thượng. Tác phẩm không chỉ kể về một cuộc tình dang dở mà còn là sự chiêm nghiệm về định mệnh, về những lựa chọn và sự trân trọng ký ức. Từng lời ca như một lời chào tạm biệt đầy trân trọng, khép lại những dông bão của trái tim để tìm về sự bình lặng trong tâm tưởng.
LỜI BÀI HÁT
1. Nhớ rất nhiều, câu chuyện đó
Ngỡ như là, ngày hôm qua
Ôi ước ao, có một ngày
Được gặp em, hỏi chuyện em
Lần cuối cùng.
2. Vẫn con đường, con đường cũ
Vẫn ngôi trường, ngôi trường xưa
Mưa vẫn bay, như hôm nào
Người ở đâu, mình ở đây, bạc mái đầu.
ĐK:
Này em hỡi, con đường em đi đó
Con đường em theo đó, chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh, có làm héo hắt
Có dập tắt mất, nét tươi nhuận nụ cười.
Này em hỡi, con đường em đi đó
Con đường em theo đó, đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình, có thành đôi lứa
Chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau.
2. Nếu không còn, được gặp nữa
Giữ cho trọn, ân tình xưa
Xin gửi em, một lời nguyện
Được bình yên, được bình yên, về cuối đời.