
Nhớ mùa thu Hà Nội
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Tuấn Ngọc
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Nhớ mùa thu Hà Nội của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình đầy chất thơ và hoài niệm, nơi mùa thu Hà Nội hiện lên qua những hình ảnh rất đỗi thân quen như cây cơm nguội vàng, lá bàng đỏ, mái ngói thâm nâu, hương hoa sữa và cốm xanh vỉa hè, tất cả hòa quyện thành một không gian vừa cụ thể vừa mơ hồ như ký ức, ca từ nhẹ nhàng mà sâu lắng đã khắc họa nỗi nhớ không chỉ dành cho một con người cụ thể mà lan tỏa thành nỗi nhớ chung về phố xưa, về con người và về chính mình trong dòng chảy thời gian, bài hát mang đậm tinh thần Trịnh khi tình yêu cá nhân tan vào tình yêu rộng lớn hơn với đời sống và con người, để rồi giữa Hồ Tây chiều thu, giữa sương khói và cánh chim sâm cầm, nỗi nhớ trở thành một câu hỏi lặng thầm, khiến người nghe nhận ra rằng đôi khi nhớ một mùa thu, một thành phố cũng chính là đang nhớ về những rung động sâu xa nhất của tâm hồn.
Nhớ mùa thu Hà Nội của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình đầy chất thơ và hoài niệm, nơi mùa thu Hà Nội hiện lên qua những hình ảnh rất đỗi thân quen như cây cơm nguội vàng, lá bàng đỏ, mái ngói thâm nâu, hương hoa sữa và cốm xanh vỉa hè, tất cả hòa quyện thành một không gian vừa cụ thể vừa mơ hồ như ký ức, ca từ nhẹ nhàng mà sâu lắng đã khắc họa nỗi nhớ không chỉ dành cho một con người cụ thể mà lan tỏa thành nỗi nhớ chung về phố xưa, về con người và về chính mình trong dòng chảy thời gian, bài hát mang đậm tinh thần Trịnh khi tình yêu cá nhân tan vào tình yêu rộng lớn hơn với đời sống và con người, để rồi giữa Hồ Tây chiều thu, giữa sương khói và cánh chim sâm cầm, nỗi nhớ trở thành một câu hỏi lặng thầm, khiến người nghe nhận ra rằng đôi khi nhớ một mùa thu, một thành phố cũng chính là đang nhớ về những rung động sâu xa nhất của tâm hồn.
LỜI BÀI HÁT
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua.
Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời
Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người
Lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai
Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.
Hà Nội mùa thu mùa thu Hà Nội
Nhớ đến một người để nhớ mọi người.