
Mưa chiều miền Trung
Tác giả: Hồng Xương Long
Thể hiện: Như Quỳnh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Mưa chiều miền Trung" của Hồng Xương Long là một bài ca đầy xúc động về mảnh đất miền Trung gian khó cùng mối tình son sắt chia lìa trong giông bão. Nhạc phẩm mở ra không gian buồn man mác của những ngày đông mây lững lờ trôi và những cơn mưa dầm dề phủ trắng bến đợi ven sông. Hình ảnh người con gái quê nhà kiên trì chờ mong qua bao mùa đông lạnh lẽo lột tả vẻ đẹp tâm hồn thủy chung nhưng đầy xót xa trước cảnh người đi biền biệt. Tác giả khéo léo mượn hình ảnh sao Rua thức đêm hay trăng vỡ giữa lòng biển khơi để nói thay tiếng lòng nhung nhớ và sự tan vỡ của một niềm tin mãnh liệt. Khi nước lũ dâng cao cũng là lúc dòng sông quê thay đổi khiến đò xưa không còn và tình yêu đôi lứa đành lỗi hẹn giữa đất trời hờ hững. Cảnh chiều mưa tím bến sông không chỉ tả thực vẻ đẹp u buồn của thiên nhiên mà còn là màu của sự đợi chờ tuyệt vọng trong đau thương. Sự thật nghiệt ngã khi người trai trở về cũng là lúc hay tin người em gái nhỏ đã ra đi theo dòng nước lũ dâng đầy vơi làm lòng đau như cắt. Từng lời ca toát lên niềm thương cảm sâu sắc cho số phận con người miền Trung luôn phải đối mặt với thiên tai khắc nghiệt mà vẫn giữ trọn nghĩa tình. Dù tình yêu chưa vẹn câu thề nhưng lời khẳng định miền Trung vẫn thương trọn đời như một lời thề nguyền gắn bó với cội nguồn rễ cái. Khúc hát khép lại trong tiếng mưa chiều buồn bã để lại dư âm về một mối tình thiên thu đẫm nước mắt giữa dải đất miền Trung nắng bụi mưa bùn.
"Mưa chiều miền Trung" của Hồng Xương Long là một bài ca đầy xúc động về mảnh đất miền Trung gian khó cùng mối tình son sắt chia lìa trong giông bão. Nhạc phẩm mở ra không gian buồn man mác của những ngày đông mây lững lờ trôi và những cơn mưa dầm dề phủ trắng bến đợi ven sông. Hình ảnh người con gái quê nhà kiên trì chờ mong qua bao mùa đông lạnh lẽo lột tả vẻ đẹp tâm hồn thủy chung nhưng đầy xót xa trước cảnh người đi biền biệt. Tác giả khéo léo mượn hình ảnh sao Rua thức đêm hay trăng vỡ giữa lòng biển khơi để nói thay tiếng lòng nhung nhớ và sự tan vỡ của một niềm tin mãnh liệt. Khi nước lũ dâng cao cũng là lúc dòng sông quê thay đổi khiến đò xưa không còn và tình yêu đôi lứa đành lỗi hẹn giữa đất trời hờ hững. Cảnh chiều mưa tím bến sông không chỉ tả thực vẻ đẹp u buồn của thiên nhiên mà còn là màu của sự đợi chờ tuyệt vọng trong đau thương. Sự thật nghiệt ngã khi người trai trở về cũng là lúc hay tin người em gái nhỏ đã ra đi theo dòng nước lũ dâng đầy vơi làm lòng đau như cắt. Từng lời ca toát lên niềm thương cảm sâu sắc cho số phận con người miền Trung luôn phải đối mặt với thiên tai khắc nghiệt mà vẫn giữ trọn nghĩa tình. Dù tình yêu chưa vẹn câu thề nhưng lời khẳng định miền Trung vẫn thương trọn đời như một lời thề nguyền gắn bó với cội nguồn rễ cái. Khúc hát khép lại trong tiếng mưa chiều buồn bã để lại dư âm về một mối tình thiên thu đẫm nước mắt giữa dải đất miền Trung nắng bụi mưa bùn.
LỜI BÀI HÁT
Miền Trung đất bồi phù sa
Người miền Trung gian khó nhiều đời qua
Từ khi anh xa quê nhà, từ đó em nhớ mong người xa
Mùa đông mây lững lờ trôi
Trời miền Trung mưa lắm bạn tình ơi
Chờ anh nay bao đông rồi, mà anh chưa về bến đợi.
Sao Rua nhớ ai mà đêm đêm vẫn còn thức
Trăng khuya nhớ ai, trăng vỡ giữa lòng biển khơi
Lòng em nhớ ai, em còn mong chờ người xa
Con sông quê nay đã già mà người đi biền biệt phương xa.
Dòng sông vẫn trôi, đò xưa nay không còn nữa
Mây kia vẫn bay, sao hờ hững giữa đất trời
Miền Trung nước lên, đau lòng xa rồi người em
Ơi Quê hương man mác buồn
Chiều miền Trung mưa tím bến sông.
Chiều nao anh về Miền Trung, hỏi người em gái nhỏ ngày xưa
Thì hay em nay đi rồi, chiều đông nước dâng đầy vơi
Tình yêu chưa trọn thành đôi, mà lòng đau như cắt bạn tình ơi
Dù cho em nay xa rồi, miền Trung vẫn thương trọn đời.