
Kiếp Nghèo
Tác giả: Lam Phương
Thể hiện: Như Quỳnh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Kiếp Nghèo” là ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Lam Phương, mang đậm hơi thở nhạc xưa với giai điệu chậm buồn và ca từ giàu hình ảnh, khắc họa chân thực nỗi cô đơn, tủi phận của một con người nghèo giữa đêm mưa vắng lặng, nơi từng bước chân lầy lội, mái tranh nghèo, tiếng ru con và cơn lạnh thấm vào da thịt trở thành biểu tượng cho một kiếp sống tha hương mong manh, thiếu thốn cả vật chất lẫn tình thương, qua đó bài hát không chỉ là lời tự sự đầy xót xa về thân phận nghèo khó, không dám mơ ước hạnh phúc trọn vẹn, mà còn là tiếng cầu khẩn rất người, rất đời, khát khao một mái ấm bình yên, một tình yêu thủy chung và một ngày mai thôi còn nước mắt rơi trong đêm dài, để lại giá trị tinh thần sâu sắc và nỗi đồng cảm lặng lẽ trong lòng người nghe.
“Kiếp Nghèo” là ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Lam Phương, mang đậm hơi thở nhạc xưa với giai điệu chậm buồn và ca từ giàu hình ảnh, khắc họa chân thực nỗi cô đơn, tủi phận của một con người nghèo giữa đêm mưa vắng lặng, nơi từng bước chân lầy lội, mái tranh nghèo, tiếng ru con và cơn lạnh thấm vào da thịt trở thành biểu tượng cho một kiếp sống tha hương mong manh, thiếu thốn cả vật chất lẫn tình thương, qua đó bài hát không chỉ là lời tự sự đầy xót xa về thân phận nghèo khó, không dám mơ ước hạnh phúc trọn vẹn, mà còn là tiếng cầu khẩn rất người, rất đời, khát khao một mái ấm bình yên, một tình yêu thủy chung và một ngày mai thôi còn nước mắt rơi trong đêm dài, để lại giá trị tinh thần sâu sắc và nỗi đồng cảm lặng lẽ trong lòng người nghe.
LỜI BÀI HÁT
Đường về đêm nay vắng tanh
Rạt rào hạt mưa rớt nhanh
Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi
mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh
Lầy lội qua muôn lối quanh
Gập ghềnh đường đê tối tăm
Ngập ngừng dừng bên mái tranh
nghe trẻ thơ thức giấc bùi ngùi
Êm êm tiếng hát ngân nga ôi lời mẹ hiền ru thiết tha
Không gian tím ngắt bao la như thương đường về quá xa
Mưa ơi có thấu cho ta lòng lạnh lùng giữa đêm trường
Đời gì chẳng tình thương không yêu thương
Thương cho kiếp sống tha hương thân gầy gò gởi cho gió sương
Đôi khi muốn nói yêu ai nhưng ngại ngùng đành lãng phai
Đêm nay giấy trắng tâm tư gởi về người chốn mịt mùng
Đời nghèo lòng nào dám mơ tình chung
RUMBA: Trời cao có thấu cúi xin người ban phước cho đời con
Một mái tranh yêu, một mối tình chung thủy không hề phai
Và một ngày mai mưa không nghe tiếng khóc trong đêm dài
Đây cả nỗi niềm biết ngày nào ai thấu cho lòng ai