
Huế và em
Tác giả: Nhật Ngân
Thể hiện: Như Quỳnh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Huế và em là một bản tình ca buồn đậm chất trữ tình của Nhật Ngân, nơi Huế không chỉ là không gian địa lý mà được nhân hóa thành một người con gái thủy chung, lặng lẽ chờ đợi giữa mưa và ký ức; ca khúc đặt cảm xúc chia ly trong bối cảnh rất Huế với sông Hương, đò Kim Long, dốc Nam Giao, chùa Thiên Mụ, Hoàng Thành, tất cả đều hiện lên như những chứng nhân câm lặng của một lời hẹn đã xa, khiến nỗi buồn không còn là của riêng em mà lan tỏa sang cả đất trời và cảnh vật; hình ảnh mưa bay, Huế héo Huế gầy, sông Hương vẫn trong vẫn nồng nhưng người đã bỏ đi tạo nên đối lập đau xót giữa sự bền bỉ của không gian và sự mong manh của tình người; điểm nhấn cảm xúc nằm ở lời gọi anh ơi được lặp lại như một lời van xin rất khẽ nhưng dai dẳng, vừa trách móc vừa cam chịu, thể hiện tâm thế của người ở lại hiểu rằng chỉ một phút bên nhau cũng đủ thành muôn thuở, dù kết cục là chờ đợi trong mịt mờ; Huế và em vì thế không bi lụy ồn ào mà buồn sâu, buồn chậm, đúng tinh thần nhạc Nhật Ngân, nơi nỗi nhớ gắn chặt với địa danh, biến tình yêu cá nhân thành nỗi hoài niệm mang tính vùng miền, khiến người nghe dù chưa từng yêu ở Huế cũng dễ rung động trước một Huế rất người, rất tình và rất thủy chung.
Huế và em là một bản tình ca buồn đậm chất trữ tình của Nhật Ngân, nơi Huế không chỉ là không gian địa lý mà được nhân hóa thành một người con gái thủy chung, lặng lẽ chờ đợi giữa mưa và ký ức; ca khúc đặt cảm xúc chia ly trong bối cảnh rất Huế với sông Hương, đò Kim Long, dốc Nam Giao, chùa Thiên Mụ, Hoàng Thành, tất cả đều hiện lên như những chứng nhân câm lặng của một lời hẹn đã xa, khiến nỗi buồn không còn là của riêng em mà lan tỏa sang cả đất trời và cảnh vật; hình ảnh mưa bay, Huế héo Huế gầy, sông Hương vẫn trong vẫn nồng nhưng người đã bỏ đi tạo nên đối lập đau xót giữa sự bền bỉ của không gian và sự mong manh của tình người; điểm nhấn cảm xúc nằm ở lời gọi anh ơi được lặp lại như một lời van xin rất khẽ nhưng dai dẳng, vừa trách móc vừa cam chịu, thể hiện tâm thế của người ở lại hiểu rằng chỉ một phút bên nhau cũng đủ thành muôn thuở, dù kết cục là chờ đợi trong mịt mờ; Huế và em vì thế không bi lụy ồn ào mà buồn sâu, buồn chậm, đúng tinh thần nhạc Nhật Ngân, nơi nỗi nhớ gắn chặt với địa danh, biến tình yêu cá nhân thành nỗi hoài niệm mang tính vùng miền, khiến người nghe dù chưa từng yêu ở Huế cũng dễ rung động trước một Huế rất người, rất tình và rất thủy chung.
LỜI BÀI HÁT
Anh ghé về thăm Huế một chiều mưa bay bay
Rồi anh đi biền biệt, để Huế nhớ Huế sầu
để Huế héo Huế gầy
Giòng sông Hương vẫn trong (ờ), nước sông Hương vẫn nồng
Mà sao người nỡ đành bỏ giòng sông thương nhớ bơ vơ
Sao nỡ đành xa Huế, đành lòng quên sao anh
Giòng sông con đò nhỏ, vẫn nhắc nhở tới người
Vẫn tiếc nuối tháng ngày
Đò Kim Long vẫn đưa, giốc Nam Giao vẫn chờ
Chùa Thiên Mụ vẫn còn, lời thề xưa ai tha thiết hẹn về.
Anh ơi! dù có lênh đênh trăm núi ngàn sông
Xin anh chớ quên Huế buồn muôn thuở, và em nhé anh
Anh ơi! một phút bên nhau cũng là muôn thuở.
Xin anh nhớ đừng quên Huế và Em
Mưa ướt mền trên Huế, Hoàng Thành mưa lung linh
Gợi em bao kỷ niệm, thuở Huế đón khách về
Rộn tiếng hứa tiếng thề
Giờ riêng em vẫn đây, ngóng tin ai mịt mờ
Người bây chừng phương nào còn nhớ Huế hay quên