
Mùa Đông Của Anh
Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thể hiện: Lệ Quyên
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Mùa Đông Của Anh” của Trần Thiện Thanh là một bản tình ca nhạc xưa đầy ám ảnh và bi thương, nơi mùa đông trở thành biểu tượng cho tình yêu tan vỡ, cho nỗi cô đơn và lạnh giá kéo dài suốt một đời người, qua ca từ sâu sắc và dằn vặt, bài hát khắc họa hình ảnh người con gái lạc lõng giữa ký ức yêu thương cũ, yêu trong tuyệt vọng, nhớ trong câm lặng và chấp nhận đau đớn như một phần số phận, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần u hoài về những cuộc tình đẹp nhưng mong manh, nơi yêu thương có thể hóa thành băng giá và ký ức trở thành mùa đông không bao giờ tan trong tim người ở lại.
“Mùa Đông Của Anh” của Trần Thiện Thanh là một bản tình ca nhạc xưa đầy ám ảnh và bi thương, nơi mùa đông trở thành biểu tượng cho tình yêu tan vỡ, cho nỗi cô đơn và lạnh giá kéo dài suốt một đời người, qua ca từ sâu sắc và dằn vặt, bài hát khắc họa hình ảnh người con gái lạc lõng giữa ký ức yêu thương cũ, yêu trong tuyệt vọng, nhớ trong câm lặng và chấp nhận đau đớn như một phần số phận, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần u hoài về những cuộc tình đẹp nhưng mong manh, nơi yêu thương có thể hóa thành băng giá và ký ức trở thành mùa đông không bao giờ tan trong tim người ở lại.
LỜI BÀI HÁT
1. Ngày nào em yêu anh, em đã quên trong cay đắng tuyệt vời
Ngày nào anh yêu em, em đã quên với trời hạnh phúc mới
Anh ơi đông lại về từ trăm năm lạnh giá
Tim em như ngừng thở, từ sau ân tình đó
Anh nghe không, mùa đông, mùa đông
2. Ngày nào ta xa nhau, em bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
Từng mùa đông theo qua, em đã quên với đỉnh đời băng giá
Xưa hôn anh một lần rồi đau thương tràn lấp
Anh yêu em một ngày và xa em trọn kiếp
Nên em yêu mùa đông, nên em yêu mùa đông, ôi mùa đông của anh
ĐK: Em chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái
Em chỉ là người say bên đường anh nhìn thấy
Anh đi đi, người điên không biết nhớ
Và người say không biết buồn
Những cuộc tình dương gian muôn đời không nghĩa lý
Nhưng người vẫn tìm nhau trong vòng tay tình ý
Như đôi ta niềm yêu xưa chỉ còn một vì sao em lẻ loi
3. Trời lập đông chưa anh cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
Để mặc em lang thang ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới
Đêm chia ly anh về đường khuya em bật khóc
Anh xa em thật rồi làm sao quên mùi tóc
Anh hỡi anh có phải tình băng giá là tình đẹp trên thế gian