
Xa rồi mùa đông
Tác giả: Nguyễn Nam
Thể hiện: Lệ Quyên
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Xa rồi mùa đông" của nhạc sĩ Nguyễn Nam là một bản tình ca mang đậm màu sắc hoài niệm và nỗi buồn man mác về một cuộc tình đã trôi xa theo thời gian. Tác phẩm mở đầu bằng lời chào tạm biệt mùa đông và những ký ức ấm áp như ánh lửa hồng hay vòng tay nồng nàn giờ đây chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa. Khi mùa đông đi qua và người thương cũng rời xa, không gian chỉ còn lại mình nhân vật trữ tình đơn côi ngồi hát bên dòng sông để gửi gắm tâm sự. Hình ảnh dòng sông với "tóc gió thôi bay" và đôi môi hồng "chợt nhớ cơn say" gợi lên sự tiếc nuối về một thời thanh xuân tươi đẹp cùng những rung động mãnh liệt đã cũ. Khung cảnh thiên nhiên hiện lên đầy tĩnh lặng với bầu trời không chút nắng và những đám mây bay lặng lẽ, phản chiếu sự trống trải trong tâm hồn người ở lại. Nỗi nhớ thương được đẩy lên cao trào khi tác giả nhắc về khoảng thời gian chia ly đã kéo dài qua mấy mùa đông đằng đẵng mà bóng người xưa vẫn bặt vô âm tín. Dòng sông xưa nay cũng trở nên buồn bã vì thiếu vắng cánh chim trời, biểu tượng cho sự tự do và người lữ khách đã mãi rời xa bến đỗ yêu thương. Lời bài hát nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm nỗi đau dịu dàng, phác họa nên một bức tranh chia ly đượm buồn giữa cái lạnh lẽo của đất trời và sự cô quạnh của lòng người. Tác phẩm khép lại trong sự luyến lưu da diết, để lại trong lòng người nghe dư âm về một mối tình dẫu đã xa cách nhưng vẫn luôn chiếm giữ một góc sâu thẳm trong ký ức. Đây là tiếng lòng của sự thủy chung và nỗi đợi chờ vô vọng, tôn vinh những giá trị cảm xúc chân thành dẫu cuộc đời có bao biến động và đổi thay.
Bài hát "Xa rồi mùa đông" của nhạc sĩ Nguyễn Nam là một bản tình ca mang đậm màu sắc hoài niệm và nỗi buồn man mác về một cuộc tình đã trôi xa theo thời gian. Tác phẩm mở đầu bằng lời chào tạm biệt mùa đông và những ký ức ấm áp như ánh lửa hồng hay vòng tay nồng nàn giờ đây chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa. Khi mùa đông đi qua và người thương cũng rời xa, không gian chỉ còn lại mình nhân vật trữ tình đơn côi ngồi hát bên dòng sông để gửi gắm tâm sự. Hình ảnh dòng sông với "tóc gió thôi bay" và đôi môi hồng "chợt nhớ cơn say" gợi lên sự tiếc nuối về một thời thanh xuân tươi đẹp cùng những rung động mãnh liệt đã cũ. Khung cảnh thiên nhiên hiện lên đầy tĩnh lặng với bầu trời không chút nắng và những đám mây bay lặng lẽ, phản chiếu sự trống trải trong tâm hồn người ở lại. Nỗi nhớ thương được đẩy lên cao trào khi tác giả nhắc về khoảng thời gian chia ly đã kéo dài qua mấy mùa đông đằng đẵng mà bóng người xưa vẫn bặt vô âm tín. Dòng sông xưa nay cũng trở nên buồn bã vì thiếu vắng cánh chim trời, biểu tượng cho sự tự do và người lữ khách đã mãi rời xa bến đỗ yêu thương. Lời bài hát nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm nỗi đau dịu dàng, phác họa nên một bức tranh chia ly đượm buồn giữa cái lạnh lẽo của đất trời và sự cô quạnh của lòng người. Tác phẩm khép lại trong sự luyến lưu da diết, để lại trong lòng người nghe dư âm về một mối tình dẫu đã xa cách nhưng vẫn luôn chiếm giữ một góc sâu thẳm trong ký ức. Đây là tiếng lòng của sự thủy chung và nỗi đợi chờ vô vọng, tôn vinh những giá trị cảm xúc chân thành dẫu cuộc đời có bao biến động và đổi thay.
LỜI BÀI HÁT
Tạm biệt, tạm biệt mùa đông
Tạm biệt ánh lửa hồng
Xa rồi vòng tay ấm
Mùa đông sẽ đi qua
Rồi anh cũng đi xa
Chỉ còn lại mình em
Ngồi hát cùng dòng sông
Chỉ còn lại mình em
Nhớ về một mùa đông
Ôi dòng sông bây giờ tóc gió thôi bay
Ơi mùa đông môi hồng chợt nhớ cơn say
Trời không chút nắng
Mây bay lặng lẽ bên đời
Xa anh đã mấy đông rồi
Sông xưa buồn nhớ cánh chim trời