
Kỷ niệm nào buồn
Tác giả: Hoài An
Thể hiện: Duy Khánh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Kỷ niệm nào buồn” của Hoài An là một ca khúc trữ tình xưa đậm chất hoài niệm, dẫn người nghe trở về những năm tháng tuổi học trò trong veo với hoa phượng, tiếng ve và những rung động đầu đời để rồi theo dòng thời gian bước vào tình yêu tuổi xanh đầy ước vọng nhưng cũng lắm dang dở, qua ca từ nhẹ nhàng mà thấm thía, bài hát khắc họa nỗi buồn của những kỷ niệm không trọn vẹn, của yêu thương càng sâu thì luyến tiếc càng nhiều, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về sự mong manh của duyên phận, về những mối tình dù không thành vẫn đẹp vì đã từng được nâng niu và cất giữ như một miền ký ức dịu buồn trong tim người ở lại.
“Kỷ niệm nào buồn” của Hoài An là một ca khúc trữ tình xưa đậm chất hoài niệm, dẫn người nghe trở về những năm tháng tuổi học trò trong veo với hoa phượng, tiếng ve và những rung động đầu đời để rồi theo dòng thời gian bước vào tình yêu tuổi xanh đầy ước vọng nhưng cũng lắm dang dở, qua ca từ nhẹ nhàng mà thấm thía, bài hát khắc họa nỗi buồn của những kỷ niệm không trọn vẹn, của yêu thương càng sâu thì luyến tiếc càng nhiều, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về sự mong manh của duyên phận, về những mối tình dù không thành vẫn đẹp vì đã từng được nâng niu và cất giữ như một miền ký ức dịu buồn trong tim người ở lại.
LỜI BÀI HÁT
1. Ngày đôi ta quen nhau tuổi còn thơ đi học chung cùng giờ
Nhặt hoa đem cho nhau ghim vào thơ đếm đầu tay mà chờ
Thời gian qua trôi mau không ngừng đâu mỗi mùa hoa phượng đầu
Tiếng ve kêu gợi sầu phút chia tay rầu rầu
Tiếc thương riêng mình biết hoặc tìm trong mắt nhau.
2. Rồi khi yêu thương đi vào tuổi xanh đất trời vui chuyện mình
Tình tôi mang tâm tư như tình anh ước vọng sao mộng thành
Đừng cho nhau tương lai mau nhạt phai lữ hành trên đường dài
Cánh chim bay miệt mài mắt mi vương u hoài
Biết khi cho là mất cuộc đời ai giống ai.
ĐK: Ai mang nhiều tha thiết thêm nhiều luyến tiếc mới thấy đậm đà bấy nhiêu
Khi đêm dài gối chiếc ôm mộng nuối tiếc mới thấy lòng càng mến yêu
Thà đừng quen biết lúc ban sơ để hồn vương vấn mãi trong mơ
Mong sao duyên kiếp đổ về nơi bến xưa
Như Ngưu Lang Chức Nữ vẫn đợi chờ trong gió mưa.
2. Tình yêu như muôn hoa nở ngày đêm sắc tỏa hương dịu hiền
Nhờ tay ai nâng niu cho đời hoa sắc đẹp hương mặn mà
Dù nguyên do đâu duyên không thành đôi những buồn vui cuộc đời
Nói sao cho cạn lời nhớ thương lâu dần vợi
Giấu trong tim chuyện cũ gửi vào mây gió trôi.