
Ngày xưa lên năm lên ba
Tác giả: Trầm Tử Thiêng
Thể hiện: Duy Khánh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Ngày xưa lên năm lên ba" của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng là một bản hồi tưởng đầy xúc động và nuối tiếc về những ký ức tuổi thơ hồn nhiên đã xa rời theo năm tháng. Hình ảnh tuổi lên năm lên ba hiện lên đẹp đẽ như bông như hoa với những đêm mơ trăng, mơ hoa và những trò chơi trẻ thơ quanh gốc cây đa cổ thụ đầy kỷ niệm. Khi ấy, đôi bạn nhỏ hồn nhiên đóng vai Chị Hằng và Chú Cuội, sống trong một thế giới trong trẻo nơi tiếng cười líu lo như chim sơn ca giữa bầu trời đầy nắng ấm. Thế nhưng thời gian trôi mau như thoi đưa, mười năm rồi hai mươi năm cuốn xô con người vào dòng đời hối hả, khiến những ngày vui ngọc ngà ấy chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa. Tác giả bày tỏ sự tiếc nuối khôn nguôi khi đường đời càng dài thì khoảng cách với tuổi thơ càng xa, để lại nỗi xót xa cho thân phận "Hằng Nga" và "Cuội già" giữa đời thực. Trong khi người em giờ đây đang say sưa trong hạnh phúc mới, thì nhân vật anh lại ngậm ngùi đối diện với cảnh gieo neo, chấp nhận phận bèo trôi nổi giữa sóng gió nhân gian. Những câu hát chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc về sự vô thường của thời gian và sự thay đổi nghiệt ngã của lòng người khi phải trưởng thành và đối mặt với thực tại. Giấc mơ tuổi thơ lửng lơ giữa áng mây chiều chơi vơi như một lời tạm biệt buồn bã cho một thời quá khứ từng rất rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Giai điệu nhẹ nhàng nhưng mang mác sầu muộn của bài hát đã chạm đến sợi dây đồng cảm của những ai đang khao khát tìm lại mảnh tâm hồn trong sáng giữa bộn bề cuộc sống. Cuối cùng, tác phẩm để lại dư âm về một nỗi buồn thanh tao, nhắc nhở chúng ta trân trọng những giá trị tình cảm nguyên sơ nhất của con người trước khi bị giông bão cuộc đời cuốn đi.
Bài hát "Ngày xưa lên năm lên ba" của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng là một bản hồi tưởng đầy xúc động và nuối tiếc về những ký ức tuổi thơ hồn nhiên đã xa rời theo năm tháng. Hình ảnh tuổi lên năm lên ba hiện lên đẹp đẽ như bông như hoa với những đêm mơ trăng, mơ hoa và những trò chơi trẻ thơ quanh gốc cây đa cổ thụ đầy kỷ niệm. Khi ấy, đôi bạn nhỏ hồn nhiên đóng vai Chị Hằng và Chú Cuội, sống trong một thế giới trong trẻo nơi tiếng cười líu lo như chim sơn ca giữa bầu trời đầy nắng ấm. Thế nhưng thời gian trôi mau như thoi đưa, mười năm rồi hai mươi năm cuốn xô con người vào dòng đời hối hả, khiến những ngày vui ngọc ngà ấy chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa. Tác giả bày tỏ sự tiếc nuối khôn nguôi khi đường đời càng dài thì khoảng cách với tuổi thơ càng xa, để lại nỗi xót xa cho thân phận "Hằng Nga" và "Cuội già" giữa đời thực. Trong khi người em giờ đây đang say sưa trong hạnh phúc mới, thì nhân vật anh lại ngậm ngùi đối diện với cảnh gieo neo, chấp nhận phận bèo trôi nổi giữa sóng gió nhân gian. Những câu hát chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc về sự vô thường của thời gian và sự thay đổi nghiệt ngã của lòng người khi phải trưởng thành và đối mặt với thực tại. Giấc mơ tuổi thơ lửng lơ giữa áng mây chiều chơi vơi như một lời tạm biệt buồn bã cho một thời quá khứ từng rất rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Giai điệu nhẹ nhàng nhưng mang mác sầu muộn của bài hát đã chạm đến sợi dây đồng cảm của những ai đang khao khát tìm lại mảnh tâm hồn trong sáng giữa bộn bề cuộc sống. Cuối cùng, tác phẩm để lại dư âm về một nỗi buồn thanh tao, nhắc nhở chúng ta trân trọng những giá trị tình cảm nguyên sơ nhất của con người trước khi bị giông bão cuộc đời cuốn đi.
LỜI BÀI HÁT
Ngày xưa lên năm lên ba
Tuổi thơ yêu trăng yêu hoa
Giữa đêm mơ hoa mơ trăng vào nhà
Mình thường hay chơi quanh cây đa
Có em em là hằng nga
Có anh anh là cuội già
Ngày xưa lên năm lên ba
Tuổi thơ như bông như hoa
Đã ghi bao nhiêu kỷ niệm ngọc ngà
Đời vui như chim sơn ca
Líu lo giữ trời đầy hoa
Hát vang giữa đời đầy hoa
Tuổi thơ giờ cũng qua rồi
Ngày vui giờ cũng qua rồi
Tìm về kỷ niệm thời xưa yêu dấu
Đường đời càng dài càng xa thơ ấu
Ôi hỡi cánh mây trời
Tiếc thương về đâu
Mười năm hai mươi năm trôi
Thời gian qua như con thoi
Cuốn xô ta quay quay theo giòng đời
Mười năm hai mươi năm qua
Tiếc thay cả đời hằng nga
Tiếc thay cả đời cuội già
Giờ em đang say hương yêu
Dù anh đang trong gieo neo
Vẫn yên tâm vui vui trong phận bèo
Còn [Bm[ đâu em ơi em ơi
Tuổi thơ theo giòng đời trôi
Lửng lơ trong mây chiều chơi vơi