
Để nhớ một thời ta đã yêu
Tác giả: Thái Thịnh
Thể hiện: Bằng Kiều
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Để nhớ một thời ta đã yêu" của nhạc sĩ Thái Thịnh là khúc nhạc lòng đầy hoài niệm và hối tiếc về một mối tình đã trôi xa vào dĩ vãng. Ca khúc khắc họa nỗi trống trải khi hạnh phúc bỗng tuột khỏi tầm tay vì những phút giây lầm lỡ và hững hờ của tuổi trẻ bồng bột. Tác giả khéo léo lột tả sự nghiệt ngã của cuộc sống vội vã đã xô đẩy đôi lứa lạc mất nhau sau một bước chân trượt ngã đầy định mệnh. Hình ảnh khung trời ngày đầu gặp gỡ với đủ niềm vui nỗi sầu được giữ lại như một báu vật tâm linh để ghi dấu về một thời yêu nhau nồng cháy. Từng giai điệu như tiếng thở dài trước cảnh đời lênh đênh sóng vỗ khi con thuyền tình đã lỡ lìa xa bến bờ hạnh phúc bình yên. Sự đau đớn hiện lên rõ nét qua hình ảnh mùa xuân đã chết vàng phai não nề để lại bao hối tiếc khôn nguôi trong lòng người ở lại. Nhân vật trữ tình tự cuộn mình trong nỗi nhớ và gọi tên người cũ giữa đêm buồn thẳm sâu dù biết rằng thời gian đã xóa mờ tất cả. Nhạc phẩm là lời nhắc nhở về sự vô tình của con người có thể làm rạn vỡ những gì quý giá nhất để rồi mãi mãi không thể tìm lại được nhau. Toàn bộ lời ca toát lên sự day dứt về một quá khứ thơ mộng nay chỉ còn là những mảnh ký ức ghi khắc sâu đậm trong tâm khảm. Bài hát khép lại trong sự chấp nhận thực tại buồn thương nhưng vẫn giữ trọn một tình cảm thiêng liêng để nhớ về một thời ta đã từng gắn bó.
"Để nhớ một thời ta đã yêu" của nhạc sĩ Thái Thịnh là khúc nhạc lòng đầy hoài niệm và hối tiếc về một mối tình đã trôi xa vào dĩ vãng. Ca khúc khắc họa nỗi trống trải khi hạnh phúc bỗng tuột khỏi tầm tay vì những phút giây lầm lỡ và hững hờ của tuổi trẻ bồng bột. Tác giả khéo léo lột tả sự nghiệt ngã của cuộc sống vội vã đã xô đẩy đôi lứa lạc mất nhau sau một bước chân trượt ngã đầy định mệnh. Hình ảnh khung trời ngày đầu gặp gỡ với đủ niềm vui nỗi sầu được giữ lại như một báu vật tâm linh để ghi dấu về một thời yêu nhau nồng cháy. Từng giai điệu như tiếng thở dài trước cảnh đời lênh đênh sóng vỗ khi con thuyền tình đã lỡ lìa xa bến bờ hạnh phúc bình yên. Sự đau đớn hiện lên rõ nét qua hình ảnh mùa xuân đã chết vàng phai não nề để lại bao hối tiếc khôn nguôi trong lòng người ở lại. Nhân vật trữ tình tự cuộn mình trong nỗi nhớ và gọi tên người cũ giữa đêm buồn thẳm sâu dù biết rằng thời gian đã xóa mờ tất cả. Nhạc phẩm là lời nhắc nhở về sự vô tình của con người có thể làm rạn vỡ những gì quý giá nhất để rồi mãi mãi không thể tìm lại được nhau. Toàn bộ lời ca toát lên sự day dứt về một quá khứ thơ mộng nay chỉ còn là những mảnh ký ức ghi khắc sâu đậm trong tâm khảm. Bài hát khép lại trong sự chấp nhận thực tại buồn thương nhưng vẫn giữ trọn một tình cảm thiêng liêng để nhớ về một thời ta đã từng gắn bó.
LỜI BÀI HÁT
1. Hạnh phúc trong tầm với đã không còn tới khi vắng em trong đời
Tìm đến chân trời mới, vẫn thương một thời giờ đã xa ngàn khơi
Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ
Để tiếng yêu rạn vỡ, rồi thời gian xóa mờ
Mãi vô tình đến bây giờ nhận ra hai đứa không còn nhau
2. Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã xô cuốn ta miệt mài
Một bước chân trượt ngã, đã trôi thật dài lạc mất nhau ngày mai
Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu
Ngày tháng thơ mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu
Sẽ ghi lại biết bao điều để nhớ một thời ta đã yêu
ĐK: Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ
Mình mới quên ngày xưa
Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề
Để lại bao hối tiếc ghi khắc tên người
Gọi mãi trong đêm buồn