
Để Gió Cuốn Đi
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Hồng Nhung
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc Để Gió Cuốn Đi của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản triết lý âm nhạc sâu sắc về thái độ sống và lòng vị tha của con người giữa cuộc đời phù thế. Bài hát mở đầu bằng một câu hỏi tu từ đầy ám ảnh về ý nghĩa của một tấm lòng, để rồi đưa ra câu trả lời nhẹ tênh nhưng bao dung rằng hãy để tình thương ấy cho gió cuốn đi như một sự lan tỏa tự nhiên và không vụ lợi. Nhạc sĩ quan niệm rằng lòng tốt không cần được ghi danh hay báo đáp, mà nên để nó trôi đi như mây qua dòng sông, hòa vào hư không để xoa dịu những dối gian và mệt mỏi của kiếp người. Hình ảnh con chim đau nằm yên mang vết thương sâu trong tim nhưng rồi một sớm mai lại bay đi triền miên và hót vang giữa trời gió lên chính là biểu tượng cho sự phục sinh của tâm hồn sau những đau thương, mất mát. Tác giả khuyên con người hãy biết nghiêng đời xuống để nhìn thấu những mối tình, dẫu có buốt giá trái tim thì sự lặng im quan sát vẫn là một cách để thấu hiểu và buông bỏ. Điệp khúc về tiếng cười trong buổi chiều tà và lời nhắn nhủ hãy cứ yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người đã thể hiện tinh thần lạc quan đầy trí tuệ của Trịnh Công Sơn, nhắc nhở chúng ta rằng dù vắng bóng ai hay cuộc đời đầy biến động thì việc giữ cho mình một tâm thế vui sống và một tấm lòng nhân hậu vẫn là điều trân quý nhất. Tác phẩm khép lại với dư âm của gió và niềm tin yêu cuộc đời, trở thành một bài học về sự tử tế giản đơn nhưng vô cùng mãnh liệt, luôn thức tỉnh lương tri của biết bao thế hệ người nghe.
Ca khúc Để Gió Cuốn Đi của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản triết lý âm nhạc sâu sắc về thái độ sống và lòng vị tha của con người giữa cuộc đời phù thế. Bài hát mở đầu bằng một câu hỏi tu từ đầy ám ảnh về ý nghĩa của một tấm lòng, để rồi đưa ra câu trả lời nhẹ tênh nhưng bao dung rằng hãy để tình thương ấy cho gió cuốn đi như một sự lan tỏa tự nhiên và không vụ lợi. Nhạc sĩ quan niệm rằng lòng tốt không cần được ghi danh hay báo đáp, mà nên để nó trôi đi như mây qua dòng sông, hòa vào hư không để xoa dịu những dối gian và mệt mỏi của kiếp người. Hình ảnh con chim đau nằm yên mang vết thương sâu trong tim nhưng rồi một sớm mai lại bay đi triền miên và hót vang giữa trời gió lên chính là biểu tượng cho sự phục sinh của tâm hồn sau những đau thương, mất mát. Tác giả khuyên con người hãy biết nghiêng đời xuống để nhìn thấu những mối tình, dẫu có buốt giá trái tim thì sự lặng im quan sát vẫn là một cách để thấu hiểu và buông bỏ. Điệp khúc về tiếng cười trong buổi chiều tà và lời nhắn nhủ hãy cứ yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người đã thể hiện tinh thần lạc quan đầy trí tuệ của Trịnh Công Sơn, nhắc nhở chúng ta rằng dù vắng bóng ai hay cuộc đời đầy biến động thì việc giữ cho mình một tâm thế vui sống và một tấm lòng nhân hậu vẫn là điều trân quý nhất. Tác phẩm khép lại với dư âm của gió và niềm tin yêu cuộc đời, trở thành một bài học về sự tử tế giản đơn nhưng vô cùng mãnh liệt, luôn thức tỉnh lương tri của biết bao thế hệ người nghe.
LỜI BÀI HÁT
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, | để | gió cuốn đi |
Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian |
Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, |__ rồi nước cuốn trôi |
Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng |
để buốt trái tim, để buốt trái tim |
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai