
Có phải em mùa thu Hà Nội
Tác giả: Trần Quang Lộc
Thể hiện: Hồng Nhung
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Có phải em mùa thu Hà Nội” của Trần Quang Lộc là một ca khúc trữ tình sâu lắng mang đậm chất thơ và hoài niệm, nơi mùa thu Hà Nội hiện lên không chỉ là không gian mà còn hóa thân thành một bóng hình yêu thương để người nghệ sĩ gửi gắm nỗi nhớ, niềm khát khao và cả hành trình đi tìm ý nghĩa đời mình, ca từ mộc mạc mà giàu hình ảnh với lá vàng, sương tóc, phím dương cầm và hồn sông núi đã đan quyện giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu Hà Nội ngàn năm văn hiến, để rồi bài hát không đơn thuần là lời tự tình với một người con gái mà còn là lời thủ thỉ với mùa thu, với ký ức và ước mơ, mang đến giá trị tinh thần tinh tế về sự gắn bó, hy vọng và nỗi nhớ dịu dàng không phai theo năm tháng.
“Có phải em mùa thu Hà Nội” của Trần Quang Lộc là một ca khúc trữ tình sâu lắng mang đậm chất thơ và hoài niệm, nơi mùa thu Hà Nội hiện lên không chỉ là không gian mà còn hóa thân thành một bóng hình yêu thương để người nghệ sĩ gửi gắm nỗi nhớ, niềm khát khao và cả hành trình đi tìm ý nghĩa đời mình, ca từ mộc mạc mà giàu hình ảnh với lá vàng, sương tóc, phím dương cầm và hồn sông núi đã đan quyện giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu Hà Nội ngàn năm văn hiến, để rồi bài hát không đơn thuần là lời tự tình với một người con gái mà còn là lời thủ thỉ với mùa thu, với ký ức và ước mơ, mang đến giá trị tinh thần tinh tế về sự gắn bó, hy vọng và nỗi nhớ dịu dàng không phai theo năm tháng.
LỜI BÀI HÁT
Tháng tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm
Có phải em mùa thu xưa
Có bóng mùa thu thức ta lòng sang mùa
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu anh lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay.
Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông hát.
Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ôi mùa thu của ước mơ.