
Vạn lý sầu
Tác giả: Công Nghệ Ai
Thể hiện: Jee Trần
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Vạn lý sầu" của Công Nghệ Ai là một khúc ca đậm chất lãng tử và sầu muộn về hành trình độc hành của một kiếp người giữa nhân gian rộng lớn. Nhạc phẩm mở ra không gian vạn lý phong sương nơi người lữ khách mải miết đi tìm một tâm hồn tri kỷ nhưng chỉ nhận lại sự cô đơn và trống trải. Tác giả khéo léo lồng ghép những hình ảnh gió cuốn mây trôi cùng những tháng năm tàn úa để lột tả sự vô thường của cuộc đời mà nhân vật chính đang phải trải qua. Chén rượu cay không người cùng cạn và câu thơ buồn chẳng ai cùng nghe trở thành biểu tượng cho nỗi đau tuyệt đối khi ngay cả đất trời cũng hóa lặng im trước nỗi lòng lữ khách. Từng giai điệu như những giọt ưu phiền rơi bên hiên nhà khi ký ức về người thương xưa giờ đây chỉ còn là giấc mộng lạnh lẽo chạm vào chỉ thấy tim đau thêm. Áo phong trần chưa một lần gọt sạch bụi đường cũng như một tình yêu chưa bao giờ có được sự trọn vẹn khiến bước chân kẻ độc hành thêm phần mỏi mệt. Câu hỏi tu từ về việc liệu có ai đợi ở nơi xa vắng hay chỉ mình ta giữa nhân duyên nghiệt ngã đã xoáy sâu vào sự lạc lõng của một tâm hồn đa cảm. Tiếng gọi ơ à ơi vang lên giữa đất trời bao la như một lời than thân trách phận đầy bất lực khi bóng dáng người xưa đã hoàn toàn tan biến vào hư không. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi tráng của một người chọn cách buông đời trên phím đá để mặc cho nỗi sầu vạn lý bao trùm lấy toàn bộ thân phận. Bài hát khép lại với hình ảnh một mình ta giữa đất trời rộng lớn cùng nỗi sầu khôn nguôi tạo nên một dấu ấn âm nhạc đầy suy tư về sự cô độc.
"Vạn lý sầu" của Công Nghệ Ai là một khúc ca đậm chất lãng tử và sầu muộn về hành trình độc hành của một kiếp người giữa nhân gian rộng lớn. Nhạc phẩm mở ra không gian vạn lý phong sương nơi người lữ khách mải miết đi tìm một tâm hồn tri kỷ nhưng chỉ nhận lại sự cô đơn và trống trải. Tác giả khéo léo lồng ghép những hình ảnh gió cuốn mây trôi cùng những tháng năm tàn úa để lột tả sự vô thường của cuộc đời mà nhân vật chính đang phải trải qua. Chén rượu cay không người cùng cạn và câu thơ buồn chẳng ai cùng nghe trở thành biểu tượng cho nỗi đau tuyệt đối khi ngay cả đất trời cũng hóa lặng im trước nỗi lòng lữ khách. Từng giai điệu như những giọt ưu phiền rơi bên hiên nhà khi ký ức về người thương xưa giờ đây chỉ còn là giấc mộng lạnh lẽo chạm vào chỉ thấy tim đau thêm. Áo phong trần chưa một lần gọt sạch bụi đường cũng như một tình yêu chưa bao giờ có được sự trọn vẹn khiến bước chân kẻ độc hành thêm phần mỏi mệt. Câu hỏi tu từ về việc liệu có ai đợi ở nơi xa vắng hay chỉ mình ta giữa nhân duyên nghiệt ngã đã xoáy sâu vào sự lạc lõng của một tâm hồn đa cảm. Tiếng gọi ơ à ơi vang lên giữa đất trời bao la như một lời than thân trách phận đầy bất lực khi bóng dáng người xưa đã hoàn toàn tan biến vào hư không. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi tráng của một người chọn cách buông đời trên phím đá để mặc cho nỗi sầu vạn lý bao trùm lấy toàn bộ thân phận. Bài hát khép lại với hình ảnh một mình ta giữa đất trời rộng lớn cùng nỗi sầu khôn nguôi tạo nên một dấu ấn âm nhạc đầy suy tư về sự cô độc.
LỜI BÀI HÁT
Intro: -
Vạn lý phong sương vạn lý sầu
Tìm người trí kỷ biết tìm đâu
Tìm đâu cho thấy người yêu dấu
Chỉ thấy cô đơn một nỗi sầu ( ừ ơ )
Ta đã bước qua trăm ngả đường
Gió cuốn mây trôi cho đời vương
Phía sau là tháng năm tàn úa
Phía trước chỉ những đoạn vô thường
Chén rượu cay chẳng ai cùng cạn
Câu thơ buồn chẳng ai cùng nghe
Lữ khách buông đời trên phím đá
Chỉ có trời cũng hoá lặng im
Vạn lý Phong sương vạn lý sầu
Tìm người chỉ kỷ biết tìm đâu
Tìm đâu cho thấy người yêu dấu
Chỉ thấy cô đơn một nỗi sầu
Năm tháng trôi như gió bên hiên
Ký ức rơi từng giọt ưu phiền
Có ai đợi ở nơi xa vắng
Hay chỉ mình ta giữa nhân duyên
Áo phong trần chưa lần gọt sạch
Tình cũng chưa một lần trọn vẹn
Người thương xưa giờ như mộng lạnh
Chạm vào - chỉ thấy tim đâu thêm
Vạn lý Phong sương vạn lý sầu
Tìm người chỉ kỷ biết tìm đâu
Tìm đâu cho thấy người yêu dấu
Chỉ thấy cô đơn một nỗi sầu
Ơ..à.. ơi người đâu rồi
Ơ..hờ..hơ còn ai gọi
Chỉ còn ta giữa đất trời
Với một nỗi sầu thôi