
Tình ca Măng Đen
Tác giả: Ngọc Tường
Thể hiện: Thanh Trà
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Tình ca Măng Đen" của nhạc sĩ Ngọc Tường là một khúc hát ngọt ngào và rạng rỡ về vẻ đẹp của vùng đất cao nguyên cùng tình yêu đôi lứa gắn liền với sự đổi thay của quê hương. Nhạc phẩm mở đầu bằng hành trình của người thiếu nữ mang theo hơi ấm nắng vàng từ đồng bằng Nghệ Tĩnh lên với Măng Đen đầy gió bụi để rồi phải lòng màu đất đỏ bazan thủy chung của đại ngàn Tây Nguyên. Hình ảnh những mái tranh lộng gió và con suối đưa dòng điện về thay thế ánh trăng sao đã minh chứng cho sức sống mới đang đâm chồi trên mảnh đất từng chịu nhiều đau thương của bom đạn chiến tranh. Giữa mênh mông rừng thông xanh ngắt, cô gái trẻ đã cần mẫn ươm mầm hạt giống tình yêu để dâng tặng cho cuộc đời những mùa xanh hy vọng và sự hồi sinh kỳ diệu của thiên nhiên. Những hố bom thù năm xưa giờ đây đã được khỏa lấp bởi điệp trùng ngàn xanh, nơi lá rừng reo vui tạo nên một bản tình ca thiết tha như chính tâm hồn thuần khiết của người con gái vùng cao. Sự kết nối tâm giao giữa anh và em được gửi gắm qua nhành phong lan rừng tinh khôi cùng lời nhủ lòng đầy lưu luyến về một buổi chiều gặp gỡ định mệnh trên lưng đồi vàng nắng. Khát vọng gắn bó với mảnh đất này càng thêm mãnh liệt khi người phương xa quyết định ở lại cùng em và rừng thông thay vì trở về xuôi, khẳng định một tình cảm bền chặt vượt qua mọi khoảng cách. Giai điệu bài hát vừa mang âm hưởng đại ngàn hùng vĩ vừa có nét dịu dàng của tâm tình lứa đôi đã phác họa nên một bức tranh Măng Đen đầy chất thơ và tràn đầy sức sống. Toàn bộ lời ca toát lên niềm tự hào về vẻ đẹp của con người lao động đang ngày đêm tô điểm cho vùng cao thêm giàu đẹp và tình tứ trong mắt lữ khách. Khúc hát kết thúc bằng lời hứa hẹn sắt son về một tương lai tươi sáng nơi tình yêu cá nhân hòa quyện vào tình yêu quê hương đất nước lớn lao. Đây chính là một bài ca hy vọng về sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên trong công cuộc xây dựng cuộc sống mới ấm no hạnh phúc trên dải đất Trường Sơn bao la.
"Tình ca Măng Đen" của nhạc sĩ Ngọc Tường là một khúc hát ngọt ngào và rạng rỡ về vẻ đẹp của vùng đất cao nguyên cùng tình yêu đôi lứa gắn liền với sự đổi thay của quê hương. Nhạc phẩm mở đầu bằng hành trình của người thiếu nữ mang theo hơi ấm nắng vàng từ đồng bằng Nghệ Tĩnh lên với Măng Đen đầy gió bụi để rồi phải lòng màu đất đỏ bazan thủy chung của đại ngàn Tây Nguyên. Hình ảnh những mái tranh lộng gió và con suối đưa dòng điện về thay thế ánh trăng sao đã minh chứng cho sức sống mới đang đâm chồi trên mảnh đất từng chịu nhiều đau thương của bom đạn chiến tranh. Giữa mênh mông rừng thông xanh ngắt, cô gái trẻ đã cần mẫn ươm mầm hạt giống tình yêu để dâng tặng cho cuộc đời những mùa xanh hy vọng và sự hồi sinh kỳ diệu của thiên nhiên. Những hố bom thù năm xưa giờ đây đã được khỏa lấp bởi điệp trùng ngàn xanh, nơi lá rừng reo vui tạo nên một bản tình ca thiết tha như chính tâm hồn thuần khiết của người con gái vùng cao. Sự kết nối tâm giao giữa anh và em được gửi gắm qua nhành phong lan rừng tinh khôi cùng lời nhủ lòng đầy lưu luyến về một buổi chiều gặp gỡ định mệnh trên lưng đồi vàng nắng. Khát vọng gắn bó với mảnh đất này càng thêm mãnh liệt khi người phương xa quyết định ở lại cùng em và rừng thông thay vì trở về xuôi, khẳng định một tình cảm bền chặt vượt qua mọi khoảng cách. Giai điệu bài hát vừa mang âm hưởng đại ngàn hùng vĩ vừa có nét dịu dàng của tâm tình lứa đôi đã phác họa nên một bức tranh Măng Đen đầy chất thơ và tràn đầy sức sống. Toàn bộ lời ca toát lên niềm tự hào về vẻ đẹp của con người lao động đang ngày đêm tô điểm cho vùng cao thêm giàu đẹp và tình tứ trong mắt lữ khách. Khúc hát kết thúc bằng lời hứa hẹn sắt son về một tương lai tươi sáng nơi tình yêu cá nhân hòa quyện vào tình yêu quê hương đất nước lớn lao. Đây chính là một bài ca hy vọng về sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên trong công cuộc xây dựng cuộc sống mới ấm no hạnh phúc trên dải đất Trường Sơn bao la.
LỜI BÀI HÁT
1. Em lên với Măng Đen, nơi lắm mưa nhiều gió
Mang theo nắng đồng bằng Nghệ Tĩnh ở trong tim
Em lên với Tây Nguyên yêu Trường Sơn bao la
Thương lắm màu đất đỏ, như mối tình thủy chung.
2. Ngày nào đến Măng đen trong mái tranh lộng gió
Nơi con suối đưa dòng điện về thay trăng sao
Mênh mông rừng thông xanh mang tình em mưa nắng
Em ươm hạt tình yêu, em tặng đời cây tình yêu.
ĐK:
Chiều nào anh đến thăm em
Gặp em lưng đồi vàng nắng
Những hố bom thù năm xưa
Đã hóa điệp trùng ngàn xanh
Lá rừng reo vui trong gió
Thành bản tình ca như tình em thiết tha.
3. Em trao cánh phong lan, nhủ anh về dưới nớ
Xa nhau nhớ một chiều gặp gỡ giữa đồi thông
Anh ơi cánh phong lan, yêu rừng thông như em đó
Anh trả lời em, anh ở lại Măng đen
Anh chẳng về đâu, anh ở lại cùng em.