
Tiếng Hát Giữa Rừng Pắc Bó
Tác giả: Nguyễn Tài Tuệ
Thể hiện: Anh Bằng
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Tiếng Hát Giữa Rừng Pắc Bó" là một tác phẩm âm nhạc cách mạng nổi tiếng ca ngợi công ơn to lớn của Bác Hồ đối với quê hương và dân tộc Việt Nam. Nội dung bài hát mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ nơi suối Khuổi Nậm rì rào và núi cao tầng mây hòa cùng tiếng "lượn" tha thiết vang vọng trên đèo. Tác giả Nguyễn Tài Tuệ đã khắc họa hình ảnh lãnh tụ giản dị trong tấm áo chàm thân thương khi Người trở về hang đá Pắc Bó để trực tiếp chèo lái con thuyền cách mạng. Sự hiện diện của Bác như một vì sao sáng dẫn đường làm cho đất chuyển dời và lòng người náo nức với niềm tin về một ngày mai tươi sáng đầy hứa hẹn. Lời ca gợi nhớ về những cột mốc lịch sử từ bóng đa Tân Trào đến nắng vàng Ba Đình và cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám thành công rực rỡ khiến cả đất trời nở hoa. Ngày nay trên khắp các nương đồi bát ngát gió ngàn thì cuộc sống của đồng bào dân tộc đã thay da đổi thịt với nứa ngập vàng đôi bờ và trẻ thơ líu lo học chữ. Hình ảnh Bác với mái tóc sương bạc phơ luôn in đậm trong tâm khảm của người già và trẻ nhỏ như một biểu tượng của sự ấm no hạnh phúc và hòa bình. Dù thời gian trôi qua nhưng tiếng suối Khuổi Nậm vẫn mãi reo vui nhịp theo lòng mong nhớ và biết ơn vô hạn của nhân dân dành cho vị cha già kính yêu. Tác phẩm không chỉ là một bài ca ca ngợi lãnh tụ mà còn là bức tranh sơn thủy hữu tình mang đậm bản sắc văn hóa vùng cao phía Bắc nước ta. Qua giai điệu hào hùng và thiết tha bài hát đã truyền tải trọn vẹn tình cảm gắn bó máu thịt giữa lãnh tụ và nhân dân trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. 🏔️
Bài hát "Tiếng Hát Giữa Rừng Pắc Bó" là một tác phẩm âm nhạc cách mạng nổi tiếng ca ngợi công ơn to lớn của Bác Hồ đối với quê hương và dân tộc Việt Nam. Nội dung bài hát mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ nơi suối Khuổi Nậm rì rào và núi cao tầng mây hòa cùng tiếng "lượn" tha thiết vang vọng trên đèo. Tác giả Nguyễn Tài Tuệ đã khắc họa hình ảnh lãnh tụ giản dị trong tấm áo chàm thân thương khi Người trở về hang đá Pắc Bó để trực tiếp chèo lái con thuyền cách mạng. Sự hiện diện của Bác như một vì sao sáng dẫn đường làm cho đất chuyển dời và lòng người náo nức với niềm tin về một ngày mai tươi sáng đầy hứa hẹn. Lời ca gợi nhớ về những cột mốc lịch sử từ bóng đa Tân Trào đến nắng vàng Ba Đình và cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám thành công rực rỡ khiến cả đất trời nở hoa. Ngày nay trên khắp các nương đồi bát ngát gió ngàn thì cuộc sống của đồng bào dân tộc đã thay da đổi thịt với nứa ngập vàng đôi bờ và trẻ thơ líu lo học chữ. Hình ảnh Bác với mái tóc sương bạc phơ luôn in đậm trong tâm khảm của người già và trẻ nhỏ như một biểu tượng của sự ấm no hạnh phúc và hòa bình. Dù thời gian trôi qua nhưng tiếng suối Khuổi Nậm vẫn mãi reo vui nhịp theo lòng mong nhớ và biết ơn vô hạn của nhân dân dành cho vị cha già kính yêu. Tác phẩm không chỉ là một bài ca ca ngợi lãnh tụ mà còn là bức tranh sơn thủy hữu tình mang đậm bản sắc văn hóa vùng cao phía Bắc nước ta. Qua giai điệu hào hùng và thiết tha bài hát đã truyền tải trọn vẹn tình cảm gắn bó máu thịt giữa lãnh tụ và nhân dân trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. 🏔️
LỜI BÀI HÁT
1. Trông vời lưng núi khuổi Nậm rì rào núi cao tầng mây
Chiều nay tiếng ai đang "lượn" về trên đèo
Kể rằng người về đây, nhà in lưng đá
Người về quê ta tấm áo chàm tình thương quê nhà
Ơ rừng Pác Bó quê ta nhớ rừng xưa ôm bóng người
Bước chân người đi đất chuyển dời theo người
Người về rừng núi bóng người vì sao trong sáng
Bóng đa Tân Trào đọng lời thiết tha
Nắng in Ba Đình còn nghẹn lòng ta
Suối reo dưới chân người qua
Đất rung tiếng ca nở hoa tháng tám
Khuổi Nậm còn reo nhịp theo mong nhớ … người
2. Nương đồi bát ngát, gió ngàn vờn mây nắng chiều về đây
Lắng nghe sáo ai bay dập dìu trên đèo
Kể rằng người còn đây người cao hơn núi
Tưởng chừng trông theo bóng dáng người còn in trên đèo
Ơ bản Pác Bó quê ta mấy mùa qua nghe tiếng người
Sắn vươn đồi xưa, lúa ngập vàng đôi bờ
Người về chỉ lối, theo người ngày mai tươi sáng
Bát cơm mong chờ người già ước mơ
Líu lo i tờ môi đọng trẻ thơ
Bác ơi tóc sương bạc phơ
Núi cao suối sâu thủ đô yêu dấu
Khuổi nậm còn vang lời ca mong nhớ … nhớ… người