
Thương thầm
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch
Thể hiện: Đan Trường
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Thương thầm của Nguyễn Ngọc Thạch là một ca khúc mang đậm âm hưởng dân gian Nam Bộ, nhẹ nhàng mà da diết, kể câu chuyện của mối tình âm thầm không dám ngỏ giữa hai bờ duyên phận, nơi ca từ mộc mạc với hình ảnh trăng khuyết trăng tròn, chim sáo hẹn hò, con sông dài cá lội đã khắc họa sâu sắc nỗi tương tư lặng lẽ, sự chờ đợi bâng khuâng và nỗi buồn man mác của người yêu mà không được đáp lại, bài hát gợi lên vẻ đẹp rất Việt của tình cảm kín đáo, chân thành, nơi yêu thương không ồn ào mà thấm dần theo câu hò, điệu lý, để rồi càng giữ trong lòng càng thêm da diết, trở thành nỗi buồn hiền lành nhưng dai dẳng, phản chiếu giá trị tinh thần của những mối tình quê giản dị, sâu nặng và nhiều khi chỉ có thể gọi tên là thương thầm.
Thương thầm của Nguyễn Ngọc Thạch là một ca khúc mang đậm âm hưởng dân gian Nam Bộ, nhẹ nhàng mà da diết, kể câu chuyện của mối tình âm thầm không dám ngỏ giữa hai bờ duyên phận, nơi ca từ mộc mạc với hình ảnh trăng khuyết trăng tròn, chim sáo hẹn hò, con sông dài cá lội đã khắc họa sâu sắc nỗi tương tư lặng lẽ, sự chờ đợi bâng khuâng và nỗi buồn man mác của người yêu mà không được đáp lại, bài hát gợi lên vẻ đẹp rất Việt của tình cảm kín đáo, chân thành, nơi yêu thương không ồn ào mà thấm dần theo câu hò, điệu lý, để rồi càng giữ trong lòng càng thêm da diết, trở thành nỗi buồn hiền lành nhưng dai dẳng, phản chiếu giá trị tinh thần của những mối tình quê giản dị, sâu nặng và nhiều khi chỉ có thể gọi tên là thương thầm.
LỜI BÀI HÁT
Ở bên này mình thương mình nhớ
Ngó bên rào ai vẫn làm ngơ
Trăng tròn trăng khuyết, trăng mờ
Bao giờ chim sáo hẹn hò làm duyên.
Lỡ thương thầm xàng xê điệu lý
Lý duyên tình sao nỡ làm thinh
Chim chuyền nhành ớt líu lo
Người ơi tôi hát sáu câu đợi chờ.
Hò ơi con sông dài cá lội biệt tăm
Phải đâu duyên nợ cho mình đợi mong
Thương người tôi kiếp long đong
Tương tư cho lắm bây giờ buồn thiu.
Dẫu ca rằng tình vương thì nhớ
Suốt canh dài còn lắm mộng mơ
Sao tình chung vách bơ vơ
Trầu cau chưa thắm để lâu càng buồn.