
Thơ Tình Cuối Mùa Thu
Tác giả: Phan Huỳnh Điểu, Xuân Quỳnh
Thể hiện: Anh Thơ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Thơ Tình Cuối Mùa Thu" là sự kết hợp tuyệt vời giữa những vần thơ sâu lắng của nữ sĩ Xuân Quỳnh và giai điệu trữ tình của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu. Ca khúc mở đầu bằng không gian heo hút với hình ảnh mây trắng bay và lá vàng thưa thớt báo hiệu khoảnh khắc giao mùa đầy bâng khuâng. Giữa dòng chảy của thời gian khi mùa thu ra biển cả hay theo lá về rừng tác giả khẳng định chỉ còn anh và em là những gì sót lại của một mùa thu cũ thân thương. Tình yêu đôi lứa được ví như hàng cây đã yên mùa bão gió và dòng sông đã qua ngày thác lũ thể hiện sự bền bỉ và gắn bó sâu sắc vượt qua mọi thăng trầm của cuộc đời. Dù thời gian có trôi đi như ngọn gió hay tuổi trẻ có dần xa theo tháng năm thì tình yêu vẫn là giá trị vĩnh cửu tồn tại mãi với đất trời. Những người yêu mới có thể đi qua cùng làn gió heo may nhưng sự thủy chung giữa hai tâm hồn vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất. Bản nhạc vang lên như một lời tự tình da diết nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lòng chân thành trong tình yêu trước sự biến đổi vô thường của vạn vật. Sự tinh tế trong cách lựa chọn hình ảnh ẩn dụ như hoa cúc vàng và dòng nước mênh mông đã tạo nên một bức tranh thu vừa lãng mạn vừa đượm buồn nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Toàn bộ tác phẩm là một nốt lặng đầy cảm xúc trong lòng người nghe mang đến những suy ngẫm về giá trị của sự đồng hành và thấu hiểu. Đây không chỉ là một bài hát về mùa thu mà còn là một tượng đài bất hủ về tình yêu trường tồn cùng thời gian và không gian.
Bài hát "Thơ Tình Cuối Mùa Thu" là sự kết hợp tuyệt vời giữa những vần thơ sâu lắng của nữ sĩ Xuân Quỳnh và giai điệu trữ tình của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu. Ca khúc mở đầu bằng không gian heo hút với hình ảnh mây trắng bay và lá vàng thưa thớt báo hiệu khoảnh khắc giao mùa đầy bâng khuâng. Giữa dòng chảy của thời gian khi mùa thu ra biển cả hay theo lá về rừng tác giả khẳng định chỉ còn anh và em là những gì sót lại của một mùa thu cũ thân thương. Tình yêu đôi lứa được ví như hàng cây đã yên mùa bão gió và dòng sông đã qua ngày thác lũ thể hiện sự bền bỉ và gắn bó sâu sắc vượt qua mọi thăng trầm của cuộc đời. Dù thời gian có trôi đi như ngọn gió hay tuổi trẻ có dần xa theo tháng năm thì tình yêu vẫn là giá trị vĩnh cửu tồn tại mãi với đất trời. Những người yêu mới có thể đi qua cùng làn gió heo may nhưng sự thủy chung giữa hai tâm hồn vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất. Bản nhạc vang lên như một lời tự tình da diết nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lòng chân thành trong tình yêu trước sự biến đổi vô thường của vạn vật. Sự tinh tế trong cách lựa chọn hình ảnh ẩn dụ như hoa cúc vàng và dòng nước mênh mông đã tạo nên một bức tranh thu vừa lãng mạn vừa đượm buồn nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Toàn bộ tác phẩm là một nốt lặng đầy cảm xúc trong lòng người nghe mang đến những suy ngẫm về giá trị của sự đồng hành và thấu hiểu. Đây không chỉ là một bài hát về mùa thu mà còn là một tượng đài bất hủ về tình yêu trường tồn cùng thời gian và không gian.
LỜI BÀI HÁT
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mông
Mùa Thu vàng hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa Thu cũ
Chỉ còn anh và em
Tình ta như hàng cây
Đã yên mùa bão gió
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như ngọn gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại