
TẤT CẢ HOẶC KHÔNG LÀ GÌ CẢ
Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: Cao Thái Sơn
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Tất Cả Hoặc Không Là Gì Cả” là ca khúc trữ tình hiện đại của Đông Thiên Đức, khắc họa một mối quan hệ mập mờ nơi hai người yêu nhau trong im lặng, không danh phận, không gọi tên được cảm xúc của chính mình, qua ca từ thẳng thắn và nhiều chiêm nghiệm, bài hát nói lên nỗi bế tắc của tình yêu nửa vời, khi ở lại thì cô đơn mà rời đi cũng đau, để rồi giữa hy vọng và thực tại, con người buộc phải lựa chọn rạch ròi rằng hoặc yêu hết lòng, đủ rõ ràng để nắm giữ, hoặc dừng lại để không ai phải mắc kẹt trong quá khứ lưng chừng, gửi gắm thông điệp mạnh mẽ và tỉnh táo về giá trị của sự rõ ràng và lòng tự trọng trong tình yêu.
“Tất Cả Hoặc Không Là Gì Cả” là ca khúc trữ tình hiện đại của Đông Thiên Đức, khắc họa một mối quan hệ mập mờ nơi hai người yêu nhau trong im lặng, không danh phận, không gọi tên được cảm xúc của chính mình, qua ca từ thẳng thắn và nhiều chiêm nghiệm, bài hát nói lên nỗi bế tắc của tình yêu nửa vời, khi ở lại thì cô đơn mà rời đi cũng đau, để rồi giữa hy vọng và thực tại, con người buộc phải lựa chọn rạch ròi rằng hoặc yêu hết lòng, đủ rõ ràng để nắm giữ, hoặc dừng lại để không ai phải mắc kẹt trong quá khứ lưng chừng, gửi gắm thông điệp mạnh mẽ và tỉnh táo về giá trị của sự rõ ràng và lòng tự trọng trong tình yêu.
LỜI BÀI HÁT
Ta yêu nhau từ trong lặng thinh, rồi cứ xa nhau trong lặng thinh.
Không họ cũng chẳng tên, đợi đến lúc quay mặt là quên
Ta yêu nhau chỉ mình ta biết Trời chẳng hay, đất cũng chẳng biết
Không phận cũng chẳng duyên, sao lại tha thiết ?
Trông như ta là đôi tình nhân, mà mấy khi giống với nhân tình/ tình nhân
Nhân tình nào dấu sâu, tận ngõ khuất chẳng dám công nhận.
Hững hờ rồi thiết tha, chẳng quen cũng chẳng phải lạ
Chẳng sâu đậm, cũng không phải là phôi pha
Cuối cùng thì, mình gọi nhau là gì, là bến đỗ hay là trạm dừng nghỉ
Tình có Lúc thật, đôi lúc không thật, có nắm em được đâu mà mất.
Bước thì ngại mà chậm bước ở lại, làm người cô đơn với nỗi nhớ đêm dài
Vậy Ta là ai, ta cố ôm hy vọng cho ai ?
Chán thì dừng, mập mờ thôi thì đừng, chẳng ai muốn nắm lấy quá khứ lưng chừng
là tất cả, hoặc không phải gì cả.
Phố thênh thang, dòng người bước vội vàng, sợ cơn mưa kia đôi khi quá nặng hạt.
Nhìn mưa buồn rơi vỡ tan vỡ tan