
Sơn nữ ca
Tác giả: Trần Hoàn
Thể hiện: Elvis Phương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Sơn nữ ca" của nhạc sĩ Trần Hoàn là một bức tranh âm nhạc đầy thơ mộng về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh lữ khách phương xa và cô gái sơn nữ xinh đẹp giữa đại ngàn rừng núi. Dưới ánh trăng chênh chếch đầu ghềnh, không gian tĩnh mịch của đêm rừng trở nên sống động qua nụ cười khúc khích và ánh mắt đăm đăm mà người thiếu nữ dành cho kẻ lạ mặt. Người lữ khách đắm mình trong vẻ đẹp hoang sơ ấy nhưng tâm hồn lại mang nặng nỗi bâng khuâng về kiếp sống phiêu dạt như cánh chim chiều bay vút giữa trời mây. Anh nhắn nhủ sơn nữ đừng để lòng vướng bận hay thắc mắc bởi cuộc đời anh vốn dĩ là những chuyến đi dài đầy sương gió và bụi trần gian khó định ngày dừng chân. Những hình ảnh như lá thu rời cành hay mây bay về ngàn càng làm đậm thêm sự chia ly và nỗi buồn man mác của một cuộc tình chưa kịp chớm nở đã phải đối mặt với thực tại biệt ly. Tác giả khéo léo lồng ghép sự đối lập giữa vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên vùng cao với sự ngắn ngủi, vô thường của những cuộc gặp gỡ trong đời người lữ thứ. Câu hát cuối cùng vang lên như một lời tự tình đầy xót xa khi hoàng hôn buông xuống, để lại sự chờ đợi vô vọng và nỗi nhớ thương da diết khắc sâu vào lòng người ở lại nơi núi rừng. Bản tình ca này không chỉ ca ngợi vẻ đẹp con người và thiên nhiên mà còn là tiếng lòng của những tâm hồn nghệ sĩ luôn khao khát yêu thương nhưng lại bị cuốn đi bởi dòng thời gian. Qua đó, người nghe cảm nhận được một nỗi buồn dịu êm, một sự nuối tiếc ngọt ngào về những khoảnh khắc rung động giữa đại ngàn bát ngát hương thu.
Bài hát "Sơn nữ ca" của nhạc sĩ Trần Hoàn là một bức tranh âm nhạc đầy thơ mộng về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh lữ khách phương xa và cô gái sơn nữ xinh đẹp giữa đại ngàn rừng núi. Dưới ánh trăng chênh chếch đầu ghềnh, không gian tĩnh mịch của đêm rừng trở nên sống động qua nụ cười khúc khích và ánh mắt đăm đăm mà người thiếu nữ dành cho kẻ lạ mặt. Người lữ khách đắm mình trong vẻ đẹp hoang sơ ấy nhưng tâm hồn lại mang nặng nỗi bâng khuâng về kiếp sống phiêu dạt như cánh chim chiều bay vút giữa trời mây. Anh nhắn nhủ sơn nữ đừng để lòng vướng bận hay thắc mắc bởi cuộc đời anh vốn dĩ là những chuyến đi dài đầy sương gió và bụi trần gian khó định ngày dừng chân. Những hình ảnh như lá thu rời cành hay mây bay về ngàn càng làm đậm thêm sự chia ly và nỗi buồn man mác của một cuộc tình chưa kịp chớm nở đã phải đối mặt với thực tại biệt ly. Tác giả khéo léo lồng ghép sự đối lập giữa vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên vùng cao với sự ngắn ngủi, vô thường của những cuộc gặp gỡ trong đời người lữ thứ. Câu hát cuối cùng vang lên như một lời tự tình đầy xót xa khi hoàng hôn buông xuống, để lại sự chờ đợi vô vọng và nỗi nhớ thương da diết khắc sâu vào lòng người ở lại nơi núi rừng. Bản tình ca này không chỉ ca ngợi vẻ đẹp con người và thiên nhiên mà còn là tiếng lòng của những tâm hồn nghệ sĩ luôn khao khát yêu thương nhưng lại bị cuốn đi bởi dòng thời gian. Qua đó, người nghe cảm nhận được một nỗi buồn dịu êm, một sự nuối tiếc ngọt ngào về những khoảnh khắc rung động giữa đại ngàn bát ngát hương thu.
LỜI BÀI HÁT
Một đêm trong rừng vắng
Ánh trăng chênh chếch đầu ghềnh thấp thoáng
Bóng cô sơn nữ miệng cười xinh xinh
Một đêm trong rừng núi
Có anh lữ khách nhìn trời xa xa
Ngắm trăng say đắm một mình bâng khuâng
Một đêm trong rừng vắng
Có cô sơn nữ miệng cười khúc khích
Ngắm anh lữ khách rồi lòng bâng khuâng
Một đêm trong rừng núi
Có anh lữ khách nhìn trời xa xa
Biết đâu sơn nữ nhìn mình đăm đăm
Sơn nữ ơi đời ta như cánh chim chiều
Phiêu bạc thời gian vun vút trời mây
Sơn nữ ơi đừng làm thắc mắc cho lòng
Khô cạn từ nay nước mắt đầy vơi
Sơn nữ ơi thời gian lôi cuốn bao lần
Bên rừng đầy hương bát ngát trời thu
Sơn nữ ơi đành lòng sống với bên rừng
Thơ mộng cùng hoa với lá ngàn hương
Hãy nhìn trăng lên rồi lu mờ dần
Hãy nhìn mây bay thiết tha về ngàn
Chờ đợi tay người sơn nữ
Khi nhìn chim bay bay đi tìm đàn
Khi nhìn gió cuốn lá thu rời cành
Cuộn bay lên người sơn nữ
Sơn nữ ơi làm chi cho đớn đau lòng
Trong một thời gian rồi thương rồi nhớ
Sơn nữ ơi hoàng hôn xuống dần đợi chờ ai đây