
Sao Đành Xa Anh
Tác giả: Nguyệt Ánh
Thể hiện: Chế linh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Sao Đành Xa Anh" của nhạc sĩ Nguyệt Ánh là tiếng lòng đau đớn và tuyệt vọng của một chàng trai đang đối diện với sự đổ vỡ tan nát của cuộc tình. Trong đêm tối đơn côi dưới ánh đèn vàng, anh để hồn mình đi hoang trong cơn đau cùng những giọt nước mắt mặn đắng và khói thuốc mờ ảo tìm về dĩ vãng. Hình ảnh mưa rơi hòa cùng giọt lệ rơi dẫm nát tâm hồn người ở lại khi vầng trăng chia phôi chứng kiến một cuộc tình đã hoàn toàn chấm dứt. Dù đã từng yêu hết lòng và trao trọn cả cuộc đời cùng những nụ cười hạnh phúc cho người mình yêu, giờ đây anh chỉ còn biết gom góp nỗi sầu để chôn vùi quá khứ. Bờ môi và bàn tay trở nên lạnh giá giữa mùa xuân đã tàn từ lúc nào không hay, trong khi mưa vẫn không ngừng rơi giữa lòng đời đầy trống trải. Anh đau đớn thốt lên những câu hỏi nghẹn ngào vì sao đối phương lại đành lòng rời xa, đành lòng quên đi và bỏ lại anh trong sự cô độc cùng cực. Kỷ niệm về một đêm xuân nồng cháy bên nhau giờ đây chỉ còn là nỗi chua xót khi cả hai đã đánh mất đường về và không thể níu giữ được ánh mặt trời. Anh chọn cách quay lưng để trốn tránh thế giới, dùng tiếng hát buồn bã như lời ru cuối cùng dành cho người thương trước khi tất cả chỉ còn là hư vô. Sự chia ly nghiệt ngã đã khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa, để lại một tâm hồn tan nát giữa những cơn say và sự hụt hẫng khôn nguôi. Tác phẩm là một bản tình ca buồn da diết, khắc họa sâu sắc nỗi đau của con người khi phải chấp nhận sự thật rằng người mình yêu thương nhất đã thực sự ra đi mãi mãi.
Bài hát "Sao Đành Xa Anh" của nhạc sĩ Nguyệt Ánh là tiếng lòng đau đớn và tuyệt vọng của một chàng trai đang đối diện với sự đổ vỡ tan nát của cuộc tình. Trong đêm tối đơn côi dưới ánh đèn vàng, anh để hồn mình đi hoang trong cơn đau cùng những giọt nước mắt mặn đắng và khói thuốc mờ ảo tìm về dĩ vãng. Hình ảnh mưa rơi hòa cùng giọt lệ rơi dẫm nát tâm hồn người ở lại khi vầng trăng chia phôi chứng kiến một cuộc tình đã hoàn toàn chấm dứt. Dù đã từng yêu hết lòng và trao trọn cả cuộc đời cùng những nụ cười hạnh phúc cho người mình yêu, giờ đây anh chỉ còn biết gom góp nỗi sầu để chôn vùi quá khứ. Bờ môi và bàn tay trở nên lạnh giá giữa mùa xuân đã tàn từ lúc nào không hay, trong khi mưa vẫn không ngừng rơi giữa lòng đời đầy trống trải. Anh đau đớn thốt lên những câu hỏi nghẹn ngào vì sao đối phương lại đành lòng rời xa, đành lòng quên đi và bỏ lại anh trong sự cô độc cùng cực. Kỷ niệm về một đêm xuân nồng cháy bên nhau giờ đây chỉ còn là nỗi chua xót khi cả hai đã đánh mất đường về và không thể níu giữ được ánh mặt trời. Anh chọn cách quay lưng để trốn tránh thế giới, dùng tiếng hát buồn bã như lời ru cuối cùng dành cho người thương trước khi tất cả chỉ còn là hư vô. Sự chia ly nghiệt ngã đã khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa, để lại một tâm hồn tan nát giữa những cơn say và sự hụt hẫng khôn nguôi. Tác phẩm là một bản tình ca buồn da diết, khắc họa sâu sắc nỗi đau của con người khi phải chấp nhận sự thật rằng người mình yêu thương nhất đã thực sự ra đi mãi mãi.
LỜI BÀI HÁT
1. Đêm nay một mình anh
Đơn côi dưới ánh đèn vàng
Đêm nay để hồn anh đi hoang
Trong cơn đau nghe nước mắt mặn lời
Trong cơn mê ta khóc đã nhiều rồi
Khói thuốc nào đưa anh vào dĩ vãng
Hơi men nào đưa anh vào cơn say.
2. Mưa rơi giọt lệ rơi
Theo nhau dẫm nát hồn người
Trăng rơi cuộc tình đã chia phôi
Anh thương em cho em hết nụ cười
Anh yêu em cho em hết cuộc đời
Góp nỗi sầu anh chôn vùi quá khứ
Gom cơn buồn anh xa người hôm nay.
ĐK: Bờ môi anh giờ lạnh giá
Mùa xuân tàn không hay
Bàn tay nào buốt giá
Chờ em về đêm nay
Mưa vẫn rơi rơi giữa lòng đời
Em đã đi xa khuất nẻo rồi
Sao đành xa nhau
Sao đành quên nhau
Sao đành bỏ nhau.
3. Yêu nhau một đêm xuân
Bên nhau ta đánh mất đường về
Xa nhau tàn mùa xuân không hay
Ta đưa tay mong bắt ánh mặt trời
Ta quay lưng mong trốn tránh loài người
Tiếng hát buồn anh ru người phút cuối
Xa nhau rồi ta còn gì đâu em.