
Nỗi đau giữa hòa bình
Tác giả: Nguyễn Văn Chung
Thể hiện: Hòa Minzy
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Nỗi đau giữa hòa bình" của Nguyễn Văn Chung là một nốt lặng đầy xúc động giữa khúc ca khải hoàn của dân tộc, khắc họa sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ Việt Nam. Tác giả đã khéo léo đặt sự đối lập giữa tiếng cười reo mừng độc lập với những giọt nước mắt đơn độc của người mẹ đi tìm con giữa đám đông. Hòa bình đã đến nhưng những đứa con, những người chồng vẫn mãi nằm lại chiến trường, để lại những vết thương lòng âm ỉ không bao giờ nguôi ngoai. Hình ảnh viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim mẹ lột tả tận cùng nỗi đau riêng hòa trong niềm vui chung của đất nước. Nhạc phẩm nhắc nhở chúng ta rằng cái giá của tự do được đổi bằng xương máu và những nỗi mất mát không thể đong đếm của những người ở lại. Từng lời ca như nén hương lòng tri ân những người anh hùng đã ngã xuống và vỗ về những trái tim còn mang nặng nỗi đau chia lìa. Đây là bài ca về lòng nhân văn sâu sắc, khẳng định rằng dù chiến tranh đã qua đi, ký ức về sự hy sinh vẫn sẽ luôn sống mãi trong lòng dân tộc. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi tráng, thôi thúc thế hệ hôm nay trân trọng giá trị của hòa bình và sự bình yên đang có.
"Nỗi đau giữa hòa bình" của Nguyễn Văn Chung là một nốt lặng đầy xúc động giữa khúc ca khải hoàn của dân tộc, khắc họa sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ Việt Nam. Tác giả đã khéo léo đặt sự đối lập giữa tiếng cười reo mừng độc lập với những giọt nước mắt đơn độc của người mẹ đi tìm con giữa đám đông. Hòa bình đã đến nhưng những đứa con, những người chồng vẫn mãi nằm lại chiến trường, để lại những vết thương lòng âm ỉ không bao giờ nguôi ngoai. Hình ảnh viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim mẹ lột tả tận cùng nỗi đau riêng hòa trong niềm vui chung của đất nước. Nhạc phẩm nhắc nhở chúng ta rằng cái giá của tự do được đổi bằng xương máu và những nỗi mất mát không thể đong đếm của những người ở lại. Từng lời ca như nén hương lòng tri ân những người anh hùng đã ngã xuống và vỗ về những trái tim còn mang nặng nỗi đau chia lìa. Đây là bài ca về lòng nhân văn sâu sắc, khẳng định rằng dù chiến tranh đã qua đi, ký ức về sự hy sinh vẫn sẽ luôn sống mãi trong lòng dân tộc. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi tráng, thôi thúc thế hệ hôm nay trân trọng giá trị của hòa bình và sự bình yên đang có.
LỜI BÀI HÁT
1. Mọi người kể những câu chuyện xưa đã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi
Về người mẹ Việt Nam anh hùng đã quên mình
Gạt đi nước mắt tiễn con lên đường.
2. Nỗi đau người ở lại mấy ai hiểu được
Vì trái tim yêu đàn con và yêu đất nước
Người mẹ nào không xót thương con nhớ thương con
Chờ tin chiến thắng về trong hy vọng.
ĐK:
Người mẹ ấy tìm con giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười, mình mẹ rơi nước mắt.
Đạn bom đã ngừng bay, những vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi.
3. Một thời chiến tranh qua rồi mang các con đi rồi
Chỉ có chim câu gửi về màu xanh chiếc áo
Viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim mẹ
Mừng cho đất nước và đau cho mình.
ĐK:
Người mẹ ấy tìm con giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười, mình mẹ rơi nước mắt.
Đạn bom đã ngừng bay, những vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi.
* Độc lập đổi bằng bao nhiêu xương máu
Hòa bình đổi bằng bao nhiêu nỗi đau.
Tăng tone ->
ĐK:
Người mẹ ấy tìm con giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười, mình mẹ rơi nước mắt.
Đạn bom đã ngừng bay, những vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi.