
Nhìn những mùa thu đi
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Lệ Thu
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Nhìn những mùa thu đi" của Trịnh Công Sơn là bản giao hưởng buồn về sự tan biến của tình yêu và thời gian. Tác giả mượn hình ảnh lá rụng ngoài song và nắng vàng để diễn tả nỗi sầu vương cùng sự quên lãng của kiếp người. Những lần thu đi để lại đôi tay trơn cùng nỗi nuối tiếc khôn nguôi khi gió lạnh về làm dâng đầy sầu mắt biếc. Sắc tím chiều hoang và gió heo mây hôn tóc thề vẽ nên một không gian đơn côi nơi bàn tay bỗng trở nên quên lối. Cuộc tình xưa được ghi dấu bằng những mùa thu vắng để rồi đến thu này chỉ còn lại mộng mị nhạt phai. Nhạc phẩm lột tả tâm thế đối diện với cái chết của tháng ngày và sự lạnh lùng đơn độc giữa đất trời mênh mang. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ lãng mạn nhưng u buồn, khẳng định thu chính là nhân chứng cho những cuộc chia ly âm thầm. Đây là khúc hát dành cho những tâm hồn đa cảm, luôn thấy mình nhỏ bé và lẻ loi mỗi khi mùa thu ghé ngang đời.
"Nhìn những mùa thu đi" của Trịnh Công Sơn là bản giao hưởng buồn về sự tan biến của tình yêu và thời gian. Tác giả mượn hình ảnh lá rụng ngoài song và nắng vàng để diễn tả nỗi sầu vương cùng sự quên lãng của kiếp người. Những lần thu đi để lại đôi tay trơn cùng nỗi nuối tiếc khôn nguôi khi gió lạnh về làm dâng đầy sầu mắt biếc. Sắc tím chiều hoang và gió heo mây hôn tóc thề vẽ nên một không gian đơn côi nơi bàn tay bỗng trở nên quên lối. Cuộc tình xưa được ghi dấu bằng những mùa thu vắng để rồi đến thu này chỉ còn lại mộng mị nhạt phai. Nhạc phẩm lột tả tâm thế đối diện với cái chết của tháng ngày và sự lạnh lùng đơn độc giữa đất trời mênh mang. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ lãng mạn nhưng u buồn, khẳng định thu chính là nhân chứng cho những cuộc chia ly âm thầm. Đây là khúc hát dành cho những tâm hồn đa cảm, luôn thấy mình nhỏ bé và lẻ loi mỗi khi mùa thu ghé ngang đời.
LỜI BÀI HÁT
1. Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu vương trong nắng
Và lá rụng ngoài song nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng
2. Nhìn những lần thu đi, tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm, hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng
ĐK: Gió heo mây đã về, chiều tím loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề rồi mùa thu bay đi
3. Trong nắng vàng chiều nay anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây đơn côi bàn tay quên lối
Đưa em về nắng vương nhè nhẹ
4. Đã mấy lần thu sang công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai