
Người tình không đến
Tác giả: Thượng Ngàn
Thể hiện: Ngô Quốc Linh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Người tình không đến” của Thượng Ngàn là một ca khúc trữ tình xưa nhuốm màu buồn sâu lắng, kể câu chuyện tình khởi đầu rất đẹp trong một đêm mưa nơi sân ga vắng nhưng lại khép lại bằng sự chờ đợi cô đơn và hụt hẫng, qua ca từ giản dị mà day dứt, bài hát khắc họa tâm trạng mong manh của người con gái yêu thật lòng, vừa khao khát yêu thương vừa sợ gian dối, để rồi khi đến điểm hẹn chỉ còn lại gió khuya, ánh đèn buồn và chuyến tàu đêm lạnh lùng đưa giấc mơ tan vào mây khói, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần xót xa về những mối tình lỡ hẹn, về nỗi đau của niềm tin đặt nhầm chỗ và cảm giác mất mát âm thầm khi người tình không bao giờ đến.
“Người tình không đến” của Thượng Ngàn là một ca khúc trữ tình xưa nhuốm màu buồn sâu lắng, kể câu chuyện tình khởi đầu rất đẹp trong một đêm mưa nơi sân ga vắng nhưng lại khép lại bằng sự chờ đợi cô đơn và hụt hẫng, qua ca từ giản dị mà day dứt, bài hát khắc họa tâm trạng mong manh của người con gái yêu thật lòng, vừa khao khát yêu thương vừa sợ gian dối, để rồi khi đến điểm hẹn chỉ còn lại gió khuya, ánh đèn buồn và chuyến tàu đêm lạnh lùng đưa giấc mơ tan vào mây khói, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần xót xa về những mối tình lỡ hẹn, về nỗi đau của niềm tin đặt nhầm chỗ và cảm giác mất mát âm thầm khi người tình không bao giờ đến.
LỜI BÀI HÁT
1. Tôi quen biết anh giữa một đêm thật tình cờ
Sân ga vắng thưa người và ngoài kia vẫn mưa rơi
Tình chưa thành lời vì còn ngại tình gian dối
Rồi ta đã quen nhau và cho nhau phút hẹn hò
Còi tàu vang lên xé màn đêm thật hãi hùng
Bên nhau phút giây này sợ ngày mai cách xa nhau
Sợ câu tạ từ và sợ đường tình hai lối
Thì tôi chỉ xin anh nếu yêu mình nên thật lòng.
ĐK: Chuyện yêu đương thương thương nhớ lạ thường
Đường tôi về đêm nay gió khuya lạnh buốt qua tim
Ánh đèn thật buồn cô đơn càng rét mướt
Nhớ người thật nhiều đành gọi thầm tên thôi
2. Tôi theo lối xưa đến tận nơi mình hẹn hò
Hôm nay phố đông người ngại ngùng tôi đứng trông anh
Đợi qua từng giờ lòng càng bồi hồi xao xuyến
Và tôi bước bâng khuâng vì chua cay lẫn thẹn thùng
Trở lại sân ga đón tàu tôi về một mình
Bao nhiêu ước mơ đầu chìm vào cơn nước trôi mau
Tình yêu là mộng thành bọt bèo vào mây khói
Tàu đêm vẫn âm u mà người tình vào thiên thu