
Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ
Tác giả: Nguyễn Văn Tý
Thể hiện: Trọng Tấn
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
“Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ” của Nguyễn Văn Tý là một ca khúc cách mạng trữ tình giàu chất sử thi và nhân văn, khắc họa hình ảnh những con người trẻ tuổi rời mái trường, rời làng quê để đến với công trình lớn của đất nước bằng tất cả lý tưởng và tình yêu quê hương, qua ca từ mộc mạc mà hào sảng, bài hát kể về mồ hôi, gian lao, về tình yêu đôi lứa hòa quyện trong tình yêu đất đai xứ Nghệ, nơi mỗi nhát cuốc, mỗi dòng kênh không chỉ mang nước ngọt về ruộng đồng mà còn nuôi dưỡng ước mơ, niềm tin và khát vọng dựng xây cuộc đời mới, từ đó lan tỏa giá trị tinh thần cao đẹp về sự cống hiến, hy sinh và niềm tự hào được sống hết mình cho đất nước và tương lai.
“Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ” của Nguyễn Văn Tý là một ca khúc cách mạng trữ tình giàu chất sử thi và nhân văn, khắc họa hình ảnh những con người trẻ tuổi rời mái trường, rời làng quê để đến với công trình lớn của đất nước bằng tất cả lý tưởng và tình yêu quê hương, qua ca từ mộc mạc mà hào sảng, bài hát kể về mồ hôi, gian lao, về tình yêu đôi lứa hòa quyện trong tình yêu đất đai xứ Nghệ, nơi mỗi nhát cuốc, mỗi dòng kênh không chỉ mang nước ngọt về ruộng đồng mà còn nuôi dưỡng ước mơ, niềm tin và khát vọng dựng xây cuộc đời mới, từ đó lan tỏa giá trị tinh thần cao đẹp về sự cống hiến, hy sinh và niềm tự hào được sống hết mình cho đất nước và tương lai.
LỜI BÀI HÁT
Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn
Mà đời không ngại đào mấy con kênh
Đắp hồ xây đập, ta đưa dòng nước ngọt
Để dòng mương nhỏ tắm mát quanh năm
Ruộng đồng ta thoả mơ ước bao ngàn năm
Kẻ gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ
Này vùng đá bạc đồi núi lô nhô
Như dòng suối nhỏ theo sông về với biển
Bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa
Để người nên khổ như đất kia cằn khô ờ ớ …
Tay anh phá đá, tay em đào sỏi
Ngồi trong xe ủi anh nhớ những ngày hè
Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ
Ngày ta đi học em nói thích nghề gì
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ
Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi
Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi
Nghệ Tĩnh mình ơi, Sông Lam gọi Núi Hồng
Bạn về theo bạn đào núi ngăn sông.
Đất trời như vẫn vang vang lời trống giục
Mặt hồ lay động nên sáng mênh mông
Từng đàn cá lượn cây lúa thêm nặng bông ờ hớ …
Ta đi những bước thênh thang đồng rộng
Làng ta di động thêm có đất mình cày
Cho điện giăng dây, cho máy về thôn xóm
Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn
Bài thơ ta đọc em thấy có điều gì
Như da em nâu tươi màu suy nghĩ
Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi
Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi
Hơ hớ hơ hơ hơ hờ
Cuộc đời vẫy gọi ta nhớ
(ơ ớ ơ…ớ) bao lần đi, lần đi