
Nắng có còn xuân
Tác giả: Đức Trí
Thể hiện: Quang Dũng
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Nắng có còn xuân" của nhạc sĩ Đức Trí là một bản nhạc đầy chất thơ với những giai điệu bay bổng mô tả vẻ đẹp tinh khôi của mùa xuân và tình yêu đôi lứa. Ca khúc mở ra một không gian thiên nhiên xanh ngời với tiếng đàn cầm lả lơi vang vọng từ phía bên kia bầu trời tạo nên cảm giác lãng mạn và huyền ảo. Hình ảnh người thiếu nữ hiện lên lung linh như giọt sương trắng trong vời vợi, mang theo trái tim biết yêu và những tâm hồn nhạy cảm trước làn gió chiều. Tác giả đã khéo léo so sánh nụ cười của em với những nụ hoa ngát xinh, tạo nên một bức tranh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy sự chờ đợi và hoài niệm. Những ca từ như xuân chờ đông hay tình ta còn xa quá thể hiện nỗi lòng trăn trở của người đàn ông đang mải miết đi tìm câu trả lời cho sự gắn kết bền lâu. Tiếng đàn tả tơi lồng ghép vào giữa cảnh sắc tươi đẹp gợi lên một chút u buồn, sâu lắng về khoảng cách địa lý và thời gian trong tình yêu. Khi đàn chim trắng bay về cũng là lúc người trai tự hỏi liệu khi xa nhau nắng có còn vương trên môi người thương hay mùa xuân có còn trọn vẹn. Toàn bộ bài hát là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa âm hưởng dân gian đương đại và tiết tấu hiện đại, mang đến một sức sống mới mẻ cho đề tài mùa xuân. Nhạc phẩm khép lại trong nỗi nhớ nhung da diết, để lại dư vị ngọt ngào về một tình yêu trong sáng gắn liền với hơi thở của đất trời lúc vào xuân. Đây là một minh chứng cho tài năng viết nhạc tinh tế của Đức Trí khi chạm đến những rung động sâu xa nhất của tâm hồn người nghe.
"Nắng có còn xuân" của nhạc sĩ Đức Trí là một bản nhạc đầy chất thơ với những giai điệu bay bổng mô tả vẻ đẹp tinh khôi của mùa xuân và tình yêu đôi lứa. Ca khúc mở ra một không gian thiên nhiên xanh ngời với tiếng đàn cầm lả lơi vang vọng từ phía bên kia bầu trời tạo nên cảm giác lãng mạn và huyền ảo. Hình ảnh người thiếu nữ hiện lên lung linh như giọt sương trắng trong vời vợi, mang theo trái tim biết yêu và những tâm hồn nhạy cảm trước làn gió chiều. Tác giả đã khéo léo so sánh nụ cười của em với những nụ hoa ngát xinh, tạo nên một bức tranh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy sự chờ đợi và hoài niệm. Những ca từ như xuân chờ đông hay tình ta còn xa quá thể hiện nỗi lòng trăn trở của người đàn ông đang mải miết đi tìm câu trả lời cho sự gắn kết bền lâu. Tiếng đàn tả tơi lồng ghép vào giữa cảnh sắc tươi đẹp gợi lên một chút u buồn, sâu lắng về khoảng cách địa lý và thời gian trong tình yêu. Khi đàn chim trắng bay về cũng là lúc người trai tự hỏi liệu khi xa nhau nắng có còn vương trên môi người thương hay mùa xuân có còn trọn vẹn. Toàn bộ bài hát là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa âm hưởng dân gian đương đại và tiết tấu hiện đại, mang đến một sức sống mới mẻ cho đề tài mùa xuân. Nhạc phẩm khép lại trong nỗi nhớ nhung da diết, để lại dư vị ngọt ngào về một tình yêu trong sáng gắn liền với hơi thở của đất trời lúc vào xuân. Đây là một minh chứng cho tài năng viết nhạc tinh tế của Đức Trí khi chạm đến những rung động sâu xa nhất của tâm hồn người nghe.
LỜI BÀI HÁT
1. Mùa xuân ơi! Ta nghe mùa xuân hát bên kia trời
Ðồi núi xanh ngời, đâu đây tiếng đàn cầm buông lả lơi
Ðâu đây tiếng đàn tôi nghe tả tơi
2. Và em tôi, lung linh giọt sương trắng trong vời vợi
Em biết yêu rồi, em yêu những chiều ngồi nghe gió rơi
Em yêu tiếng đàn tôi, yêu thế thôi
ĐK: Như bao giọt sương còn vương mình trên lá
Như bao nụ hoa ngát xinh môi em cười
Như xuân chờ đông tình ta còn xa quá
Nên anh chờ em chẳng biết đến bao giờ
Ðêm nay từng đàn chim trắng về
Xa em biết ngày xuân nắng có còn vương trên môi em