
Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh
Tác giả: Nguyễn Văn Tý
Thể hiện: Phạm Phương Thảo
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh của Nguyễn Văn Tý là một ca khúc mang đậm chất dân ca và tinh thần sử thi trữ tình, như lời tự sự mộc mạc mà sâu nặng của người con xa quê luôn đau đáu hướng về Hà Tĩnh với núi Hồng Lĩnh, sông La, biển mặn, đồng muối trắng và những con đường in dấu lịch sử, ca từ chân chất giàu hình ảnh đã khắc họa một quê hương vừa gian lao trong bom đạn chiến tranh, vừa bền bỉ vươn lên trong lao động và xây dựng, nơi con người gắn bó máu thịt với đất đai, biển rừng và ký ức tuổi hai mươi ra mặt trận, bài hát không chỉ gợi nỗi nhớ da diết của người đi xa mà còn tôn vinh vẻ đẹp của nghĩa tình, ý chí và niềm tin vào sức sống quê hương, gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc rằng dù đất có cằn, đời có khó, chỉ cần còn tình yêu và bàn tay vun trồng, quê hương vẫn sẽ nở hoa trong lòng mỗi người.
Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh của Nguyễn Văn Tý là một ca khúc mang đậm chất dân ca và tinh thần sử thi trữ tình, như lời tự sự mộc mạc mà sâu nặng của người con xa quê luôn đau đáu hướng về Hà Tĩnh với núi Hồng Lĩnh, sông La, biển mặn, đồng muối trắng và những con đường in dấu lịch sử, ca từ chân chất giàu hình ảnh đã khắc họa một quê hương vừa gian lao trong bom đạn chiến tranh, vừa bền bỉ vươn lên trong lao động và xây dựng, nơi con người gắn bó máu thịt với đất đai, biển rừng và ký ức tuổi hai mươi ra mặt trận, bài hát không chỉ gợi nỗi nhớ da diết của người đi xa mà còn tôn vinh vẻ đẹp của nghĩa tình, ý chí và niềm tin vào sức sống quê hương, gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc rằng dù đất có cằn, đời có khó, chỉ cần còn tình yêu và bàn tay vun trồng, quê hương vẫn sẽ nở hoa trong lòng mỗi người.
LỜI BÀI HÁT
Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh
Nhớ núi Hồng Lĩnh nhớ dòng sông La,
Nhớ biển rộng quê ta ớ ơ ơ ơ
Những cánh đồng muối trắng
Tình sâu (mấy) nghĩa nặng, biển ta lại nhớ rừng
Nên chi giữa đồng bằng (mà) gió ngàn bay (i) về
Tìm âm vang sóng vỗ.
Ai đi xa mô đó biết có nhớ lấy đường về
Đường Đồng Lộc, đường Khe Giao
Rồi đường Hồng Lam Đèo Ngang Linh Cảm
Cùng bao nhiêu con đường ra mặt trận
Giặc điên cuồng trút hàng vạn bom rơi
Đường hiên ngang vượt qua truông qua suối
Thêm bao nhiêu con đường lứa tuổi hai mươi
Ai hôm nay ra khơi buông lưới
Mà nhìn chi mãi con tàu vào bờ
Nhìn bến cảng lại nhớ ngày xưa,
thương con đò cắm con sào đứng đợi
Cả cuộc đời ngày hôm nay lên trang sách mới
Trâu ơi theo bầy ta về đồng cỏ mênh mông
Đắp hồ đầy để điện đưa nhanh dòng nước tới
Lúa trên đồng, lúa lại thêm bông
* Nghe xuân sang chim đâu bay tới
Đậu cành sim chín, chín mọng vườn đồi
Chim lấy được quả chín hồng tươi,
ta cũng lấy được chi vài dăm quả
quả đầu mùa hạt sương mai lung linh nỗi nhớ
Yêu quê hương mình nhớ về từ thuở xa xôi
Đất nào cằn vì còn mưa rơi còn gió cuốn
Có công ta vun trồng thì màu đất lại thêm tươi