
Một Cõi Tình Phai
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Khánh Hà
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Một Cõi Tình Phai" của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca buồn, khắc họa nỗi cô đơn và sự tiếc nuối khôn nguôi của nhân vật trữ tình khi tình yêu đã phai tàn và người xưa đã xa cách. Khung cảnh mùa thu, đặc biệt là mùa thu Paris với mưa phùn, nắng vàng và sông Seine, được sử dụng làm phông nền lãng mạn nhưng u buồn, đối lập với sự trống vắng "riêng mình ta". Ca từ nhấn mạnh cảm giác "buồn hoang" và "não nề" khi đứng một mình giữa những nơi chốn quen thuộc như vườn xưa, công viên, dòng sông, mòn mỏi chờ mong trong vô vọng. Điệp khúc thể hiện nỗi day dứt không thể tìm lại được "nụ cười buồn ngày nào" và nhận ra tình mình đã thành "một cõi tình phai", gói trọn nỗi xót xa mờ khuất và cuộc tình sầu rã rời.
Bài hát "Một Cõi Tình Phai" của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca buồn, khắc họa nỗi cô đơn và sự tiếc nuối khôn nguôi của nhân vật trữ tình khi tình yêu đã phai tàn và người xưa đã xa cách. Khung cảnh mùa thu, đặc biệt là mùa thu Paris với mưa phùn, nắng vàng và sông Seine, được sử dụng làm phông nền lãng mạn nhưng u buồn, đối lập với sự trống vắng "riêng mình ta". Ca từ nhấn mạnh cảm giác "buồn hoang" và "não nề" khi đứng một mình giữa những nơi chốn quen thuộc như vườn xưa, công viên, dòng sông, mòn mỏi chờ mong trong vô vọng. Điệp khúc thể hiện nỗi day dứt không thể tìm lại được "nụ cười buồn ngày nào" và nhận ra tình mình đã thành "một cõi tình phai", gói trọn nỗi xót xa mờ khuất và cuộc tình sầu rã rời.
LỜI BÀI HÁT
1. Mùa thu về đây mưa phùn bay ướt vai em gầy
Mùa thu về đây riêng mình ta cùng với trời mây
Mùa thu Paris có ai đi trong nắng vàng
Vòng tay mênh mang bước chân đã nghe buồn hoang.
2. Vườn xưa còn đây sao bờ vai nhớ thương vơi đầy
Người xa tầm tay riêng mình ta một cõi tình phai
Chiều qua công viên có ai đón đưa lối về
Thoáng nghe tiếng mưa não nề, ngày chợt dài lê thê.
Nào ai biết, nào ai biết, nào ai biết biển đợi chờ một đời
Người yêu hỡi, người yêu hỡi, người yêu hỡi quá xa rồi một thời
Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nụ cười buồn ngày nào
Có xót xa mờ khuất một mình ta
3. Chiều qua dòng sông lá vàng rơi dáng ai mơ mộng
Chiều qua dòng sông riêng mình ta mòn mỏi chờ mong
Chiều qua sông Seine có con chim bay cuối trời
Cất lên tiếng ca rã rời, cuộc tình sầu khôn nguôi.