
Lữ khách bên đường
Tác giả: Đông Hải
Thể hiện: Đông Hải
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Lữ khách bên đường" của Đông Hải là những chiêm nghiệm đầy triết lý về kiếp nhân sinh vô thường khi con người bước qua nửa đời dâu bể. Tác giả ví von trần gian chỉ là chốn quán trọ, nơi mỗi chúng ta đều là những lữ khách dừng chân rồi lại vội vã ra đi. Nỗi chua xót hiện rõ qua hình ảnh người đời khi giàu sang quên mất bạn hữu, để rồi lúc gian nan mới thấu hiểu sự bạc bẽo của lòng người. Với đôi chân mòn gót trên đường trần, nhân vật chính tự vấn về ý nghĩa của những cái "mười năm" ngắn ngủi và những nghiệp báo oan trái đã gieo. Bài hát khẳng định quy luật tất yếu của cát bụi: khi nhắm mắt xuôi tay, mọi danh lợi hay vật chất đều phải bỏ lại sau lưng. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ trầm mặc, nhắc nhở chúng ta về sự trống rỗng của việc tranh giành được mất giữa cuộc đời vô định. Nhạc phẩm là một nốt lặng đầy suy tư, giúp người nghe nhìn lại chính mình để sống thanh thản hơn trước khi kết thúc hành trình lữ thứ. Đây là bản tự sự chân thực về thân phận con người, nơi cuối con đường chỉ còn ta đối diện với chính tâm hồn mình.
"Lữ khách bên đường" của Đông Hải là những chiêm nghiệm đầy triết lý về kiếp nhân sinh vô thường khi con người bước qua nửa đời dâu bể. Tác giả ví von trần gian chỉ là chốn quán trọ, nơi mỗi chúng ta đều là những lữ khách dừng chân rồi lại vội vã ra đi. Nỗi chua xót hiện rõ qua hình ảnh người đời khi giàu sang quên mất bạn hữu, để rồi lúc gian nan mới thấu hiểu sự bạc bẽo của lòng người. Với đôi chân mòn gót trên đường trần, nhân vật chính tự vấn về ý nghĩa của những cái "mười năm" ngắn ngủi và những nghiệp báo oan trái đã gieo. Bài hát khẳng định quy luật tất yếu của cát bụi: khi nhắm mắt xuôi tay, mọi danh lợi hay vật chất đều phải bỏ lại sau lưng. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ trầm mặc, nhắc nhở chúng ta về sự trống rỗng của việc tranh giành được mất giữa cuộc đời vô định. Nhạc phẩm là một nốt lặng đầy suy tư, giúp người nghe nhìn lại chính mình để sống thanh thản hơn trước khi kết thúc hành trình lữ thứ. Đây là bản tự sự chân thực về thân phận con người, nơi cuối con đường chỉ còn ta đối diện với chính tâm hồn mình.
LỜI BÀI HÁT
Intro: - - -
1. Ta bước qua hơn nửa đời người
Giờ tóc xanh đã điểm hai màu
Lê đôi chân mòn gót nhỏ đường trần
Đời người sao ngắn ngủi
Hỏi cuộc đời được mấy cái mười năm!
2. Ta trách ta hay giận cuộc đời
Giàu sang quên bạn hữu cơ hàn
Khi gian nan mình mởi hiểu lòng người
Đời chua cay đắng ngọt
Nhìn lại ta, ta biết khoc hay ta cười
ĐK: Ôi! trần gian là nơi quán trọ
Mà {Am] ta là lữ khách qua đường
Kiếp vô thường được mất ai hay
Gieo chua cay gieo nghiệp đời oan trái
Cuối con đường ta còn ta với ai
3. Khi bước qua quán trọ cuộc đời
Trần gian ơi lữ khách đi rồi
Sau lưng ta bỏ tất cả cho đời
Ngoảnh mặt ta chỉ là
Đến rồi đi như lữ khách bên đường