
Lời người ra đi
Tác giả: Trần Hoàn
Thể hiện: Giang Tử
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Lời người ra đi" của nhạc sĩ Trần Hoàn là một trong những bản tình ca kháng chiến tiêu biểu nhất, khắc họa vẻ đẹp của một tình yêu gắn liền với lý tưởng và vận mệnh dân tộc. Tác giả mở đầu bằng khung cảnh chia ly đầy xúc động tại "cuối đồi", nơi lời dặn dò của người ở lại dành cho người ra đi không phải là những sầu lụy yếu mềm, mà là lời thúc giục bền gan vững chí trước sóng gió, gian khổ. Nhạc phẩm khéo léo lồng ghép hình ảnh máu xương của bao lớp người tiền tuyến với khát vọng ngăn quân thù, khẳng định rằng hạnh phúc đôi lứa chỉ thực sự trọn vẹn khi đất nước đón chào một ngày mới "xuân phơi phới". Xuyên suốt bài hát là những ẩn dụ đầy sức mạnh, so sánh cuộc đấu tranh như dòng sông ra đại dương phải vượt qua bao ghềnh đá cheo leo, từ đó khẳng định niềm tin sắt đá vào ngày "nắng ấm" sau cơn mưa. Tác giả đã vẽ nên một viễn cảnh đoàn viên tươi đẹp khi tiếng chim ca líu lo trên cành hoa đào báo hiệu người tình trở về nơi bến đò đầu làng, xóa tan những tháng ngày "lá vàng rơi, mưa buồn rơi" trong chờ đợi. Toàn bộ lời ca toát lên tinh thần lạc quan cách mạng, biến nỗi nhớ nhung thành động lực chiến đấu và biến lời hẹn ước cá nhân thành lời thề quyết tâm vì độc lập dân tộc. Khúc hát khép lại bằng điệp khúc đầy hào hùng về sự kiên định, như một lời nhắc nhở rằng cái giá của ngày về chính là sự hy sinh và lòng quả cảm không bao giờ sờn. Đây là một nhạc phẩm bất hủ, tôn vinh sự hòa quyện giữa tình yêu cá nhân và tình yêu tổ quốc, trở thành hành trang tinh thần vô giá cho biết bao thế hệ người lính lên đường.
"Lời người ra đi" của nhạc sĩ Trần Hoàn là một trong những bản tình ca kháng chiến tiêu biểu nhất, khắc họa vẻ đẹp của một tình yêu gắn liền với lý tưởng và vận mệnh dân tộc. Tác giả mở đầu bằng khung cảnh chia ly đầy xúc động tại "cuối đồi", nơi lời dặn dò của người ở lại dành cho người ra đi không phải là những sầu lụy yếu mềm, mà là lời thúc giục bền gan vững chí trước sóng gió, gian khổ. Nhạc phẩm khéo léo lồng ghép hình ảnh máu xương của bao lớp người tiền tuyến với khát vọng ngăn quân thù, khẳng định rằng hạnh phúc đôi lứa chỉ thực sự trọn vẹn khi đất nước đón chào một ngày mới "xuân phơi phới". Xuyên suốt bài hát là những ẩn dụ đầy sức mạnh, so sánh cuộc đấu tranh như dòng sông ra đại dương phải vượt qua bao ghềnh đá cheo leo, từ đó khẳng định niềm tin sắt đá vào ngày "nắng ấm" sau cơn mưa. Tác giả đã vẽ nên một viễn cảnh đoàn viên tươi đẹp khi tiếng chim ca líu lo trên cành hoa đào báo hiệu người tình trở về nơi bến đò đầu làng, xóa tan những tháng ngày "lá vàng rơi, mưa buồn rơi" trong chờ đợi. Toàn bộ lời ca toát lên tinh thần lạc quan cách mạng, biến nỗi nhớ nhung thành động lực chiến đấu và biến lời hẹn ước cá nhân thành lời thề quyết tâm vì độc lập dân tộc. Khúc hát khép lại bằng điệp khúc đầy hào hùng về sự kiên định, như một lời nhắc nhở rằng cái giá của ngày về chính là sự hy sinh và lòng quả cảm không bao giờ sờn. Đây là một nhạc phẩm bất hủ, tôn vinh sự hòa quyện giữa tình yêu cá nhân và tình yêu tổ quốc, trở thành hành trang tinh thần vô giá cho biết bao thế hệ người lính lên đường.
LỜI BÀI HÁT
Một chiều anh bước đi em tiễn chân anh tận cuối đồi
Nghe dặn lời rằng chiến đấu đừng sờn lòng
Rằng sóng gió đừng sờn lòng đừng nề gian khổ
Máu còn rơi xương còn rơi bao lớp người tiền tuyến tuôn ra
Ngăn quân thù dày xéo dân ta cho một ngày mới
Một nguồn vui tới xuân phơi phới
Như dòng sông ra đại dương qua bao ghềnh và đá cheo leo
Đấu tranh này bền lòng em ơi, mới tới ngày nắng ấm
Và xa xôi, em nhớ lời rằng muốn có một ngày về
Thì chiến đấu đừng sờn lòng đừng nề khổ
Ngày nào nghe tiếng chim ca líu lo trên cành hoa đào
Em nhủ thầm rằng bóng dáng người tình về
Về đến bến đò đầu làng là giờ anh về
Lá vàng rơi, mưa buồn rơi bao tháng ngày hình bóng xa xôi
Nay anh về mừng lắm anh ơi ta xây đời mới
Một nguồn vui tới ý phơi phới
Như dòng sông ra đại dương qua bao ghềnh và đá cheo leo
Gió mưa đừng sờn lòng em ơi mới đến ngày nắng ấm
Và xa xôi, em nhớ lời rằng muốn có một ngày về
Thì chiến đấu đừng sờn lòng đừng nề khổ
Và xa xôi, em nhớ lời rằng muốn có một ngày về
Thì chiến đấu đừng sờn lòng đừng nề khổ ơ hờ