
Im lặng đêm Hà Nội
Tác giả: Phú Quang
Thể hiện: Tấn Minh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Im lặng đêm Hà Nội" của nhạc sĩ Phú Quang là một bản tình ca buồn len lỏi qua từng con phố cổ kính của thủ đô khi màn đêm buông xuống. Ca khúc mở ra không gian đặc trưng của mùa thu Hà Nội với mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa trong căn phòng nhỏ và ánh trăng lạnh mờ sương. Những hình ảnh quen thuộc như cây bàng lá đỏ soi bóng xuống mặt hồ mênh mông hay góc phố im lìm tạo nên một bức tranh tâm trạng đầy cô đơn. Tác giả đã khéo léo sử dụng âm thanh của tiếng chim đêm khắc khoải để làm nổi bật sự tĩnh lặng đến tê người trong lòng người ở lại. Nỗi nhớ về hơi ấm mối tình đầu hiện lên day dứt giữa không gian dạ hương sâu thẳm khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự trống trải. Từng câu chữ trong lời bài hát như những lời tự sự chân thành về một cuộc chia ly lặng lẽ nhưng để lại dư chấn tâm hồn sâu sắc. Người đi đã đi rồi nhưng những hàng cây và góc phố vẫn ngây ngô nhìn nhau như đang cùng sẻ chia nỗi niềm với nhân vật trữ tình. Sự im lặng trong tác phẩm không chỉ là sự vắng lặng của phố khuya mà còn là sự câm nín của một trái tim đang chịu đựng nỗi đau mất mát. Nhạc phẩm khép lại bằng hình ảnh người đàn ông đứng một mình giữa lòng Hà Nội tạo nên một dấu ấn nghệ thuật vừa lãng mạn vừa u buồn.
"Im lặng đêm Hà Nội" của nhạc sĩ Phú Quang là một bản tình ca buồn len lỏi qua từng con phố cổ kính của thủ đô khi màn đêm buông xuống. Ca khúc mở ra không gian đặc trưng của mùa thu Hà Nội với mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa trong căn phòng nhỏ và ánh trăng lạnh mờ sương. Những hình ảnh quen thuộc như cây bàng lá đỏ soi bóng xuống mặt hồ mênh mông hay góc phố im lìm tạo nên một bức tranh tâm trạng đầy cô đơn. Tác giả đã khéo léo sử dụng âm thanh của tiếng chim đêm khắc khoải để làm nổi bật sự tĩnh lặng đến tê người trong lòng người ở lại. Nỗi nhớ về hơi ấm mối tình đầu hiện lên day dứt giữa không gian dạ hương sâu thẳm khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự trống trải. Từng câu chữ trong lời bài hát như những lời tự sự chân thành về một cuộc chia ly lặng lẽ nhưng để lại dư chấn tâm hồn sâu sắc. Người đi đã đi rồi nhưng những hàng cây và góc phố vẫn ngây ngô nhìn nhau như đang cùng sẻ chia nỗi niềm với nhân vật trữ tình. Sự im lặng trong tác phẩm không chỉ là sự vắng lặng của phố khuya mà còn là sự câm nín của một trái tim đang chịu đựng nỗi đau mất mát. Nhạc phẩm khép lại bằng hình ảnh người đàn ông đứng một mình giữa lòng Hà Nội tạo nên một dấu ấn nghệ thuật vừa lãng mạn vừa u buồn.
LỜI BÀI HÁT
Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ
Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya
Không gian dạ hương sâu thẳm
Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về
Chỉ còn mênh mông gương hồ
Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ
Chỉ còn mênh mông gương hồ
Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu
Em đi có đôi lần nhìn lại
Chỉ còn anh, còn anh im lặng đến tê người.