
Hạnh phúc cuối cùng
Tác giả: Trương Việt Thái
Thể hiện: Trương Việt Thái
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Hạnh phúc cuối cùng" của nhạc sĩ Trương Việt Thái là một bản tình ca mang đậm tinh thần lạc quan và niềm tin sắt son vào sức mạnh chữa lành của tình yêu. Nhạc phẩm mở đầu bằng một khung cảnh đầy u tối và lạnh lẽo, nơi "màn đêm phủ kín" và "mây mù giăng" tượng trưng cho những giông bão, bế tắc của cuộc đời. Giữa bối cảnh tiêu điều ấy, sự xuất hiện của người phụ nữ hiện lên như một phép màu "nhẹ nhàng", mang theo âm thanh du dương của tiếng cười và hơi ấm của ánh mặt trời để xua tan mọi giá băng trong tâm hồn. Tác giả đã khéo léo lột tả sự chuyển biến tâm lý mạnh mẽ từ tuyệt vọng sang hy vọng, nơi ánh mắt người yêu trở thành ngọn hải đăng dẫn lối qua bao đau thương. Điệp khúc vang lên như một lời thề nguyện thủy chung, không chỉ dừng lại ở những đam mê nhất thời mà hướng tới một tương lai bền vững. Hình ảnh "đến mai này chúng ta già, vẫn bên nhau dựa lưng" cùng những chi tiết như "ngón tay gầy", "tóc bạc màu" đã chạm đến chiều sâu của sự gắn kết, khẳng định rằng hạnh phúc thực sự là được cùng nhau đi đến cuối con đường, bất chấp phong ba hay hiểm nguy. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp chân thành, mộc mạc nhưng tràn đầy năng lượng tích cực, biến tình yêu thành một điểm tựa vững chãi nhất của kiếp người. Khúc hát khép lại bằng một lời nhắn nhủ tình tứ "nhé em", để lại trong lòng người nghe dư vị ấm áp về một kết thúc có hậu và một tình yêu vĩnh cửu. Bạn có muốn tôi cùng bạn phân tích thêm một ca khúc nào khác nói về sự gắn bó dài lâu hoặc một sáng tác trẻ trung khác của Trương Việt Thái không?
"Hạnh phúc cuối cùng" của nhạc sĩ Trương Việt Thái là một bản tình ca mang đậm tinh thần lạc quan và niềm tin sắt son vào sức mạnh chữa lành của tình yêu. Nhạc phẩm mở đầu bằng một khung cảnh đầy u tối và lạnh lẽo, nơi "màn đêm phủ kín" và "mây mù giăng" tượng trưng cho những giông bão, bế tắc của cuộc đời. Giữa bối cảnh tiêu điều ấy, sự xuất hiện của người phụ nữ hiện lên như một phép màu "nhẹ nhàng", mang theo âm thanh du dương của tiếng cười và hơi ấm của ánh mặt trời để xua tan mọi giá băng trong tâm hồn. Tác giả đã khéo léo lột tả sự chuyển biến tâm lý mạnh mẽ từ tuyệt vọng sang hy vọng, nơi ánh mắt người yêu trở thành ngọn hải đăng dẫn lối qua bao đau thương. Điệp khúc vang lên như một lời thề nguyện thủy chung, không chỉ dừng lại ở những đam mê nhất thời mà hướng tới một tương lai bền vững. Hình ảnh "đến mai này chúng ta già, vẫn bên nhau dựa lưng" cùng những chi tiết như "ngón tay gầy", "tóc bạc màu" đã chạm đến chiều sâu của sự gắn kết, khẳng định rằng hạnh phúc thực sự là được cùng nhau đi đến cuối con đường, bất chấp phong ba hay hiểm nguy. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp chân thành, mộc mạc nhưng tràn đầy năng lượng tích cực, biến tình yêu thành một điểm tựa vững chãi nhất của kiếp người. Khúc hát khép lại bằng một lời nhắn nhủ tình tứ "nhé em", để lại trong lòng người nghe dư vị ấm áp về một kết thúc có hậu và một tình yêu vĩnh cửu. Bạn có muốn tôi cùng bạn phân tích thêm một ca khúc nào khác nói về sự gắn bó dài lâu hoặc một sáng tác trẻ trung khác của Trương Việt Thái không?
LỜI BÀI HÁT
Khi màn đêm phủ kín trên đường đời
Mây mù giăng, xác xơ tiêu điều
Quanh nơi đây lạnh giá
Buồn quên tháng ngày
Ngày em đến gần anh rất nhẹ nhàng
Nghe âm thanh du dương của tiếng cười trên môi
Ấm áp như mặt trời tan đi bao giá băng
Chorus: Ánh mắt em như xua màn đêm đưa anh đi qua bao đau thương
Nắm tay anh, đi cùng anh Nguyện một đời yêu em
Tháng năm dài, hãy kề vai ta đi trên con đường ngày mai
Dẫu phong ba hay hiểm nguy anh luôn bên em vượt qua
Đến mai này chúng ta già, vẫn bên nhau dựa lưng
Ngón tay gầy, tóc bạc màu Không bao giờ chia xa, nhé em