
Hà Tĩnh Quê Ơi
Tác giả: Ngô Sỹ Ngọc (a Páo)
Thể hiện: Ngô Sỹ Ngọc (A Páo)
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài -Hà Tĩnh Quê Ơi- của Ngô Sỹ Ngọc (a Páo) là một tác phẩm đầy tự hào và tình yêu quê hương. Lời bài hát khắc họa hình ảnh quê nhà Hà Tĩnh với những kỷ niệm tuổi thơ, những câu hát ru, những ngày mẹ tảo tần nuôi con. Câu "Gió đung đưa cây khế sau nhà" và "Dòng sông La chảy về dòng Lam" mang đến hình ảnh bình dị nhưng đậm đà bản sắc quê hương. Bài hát cũng nhắc đến những địa danh nổi tiếng như Hoành Sơn, Đồng Lộc, với "mười bông hoa bất tử" biểu trưng cho những hy sinh của các anh hùng trong chiến tranh. -Hà Tĩnh Quê Ơi- là lời tri ân và khẳng định tình yêu với quê hương, với những con người gắn bó, dù có đi xa, lòng vẫn hướng về nơi chôn rau cắt rốn.
Bài *Hà Tĩnh Quê Ơi* của Ngô Sỹ Ngọc (a Páo) là một tác phẩm đầy tự hào và tình yêu quê hương. Lời bài hát khắc họa hình ảnh quê nhà Hà Tĩnh với những kỷ niệm tuổi thơ, những câu hát ru, những ngày mẹ tảo tần nuôi con. Câu "Gió đung đưa cây khế sau nhà" và "Dòng sông La chảy về dòng Lam" mang đến hình ảnh bình dị nhưng đậm đà bản sắc quê hương. Bài hát cũng nhắc đến những địa danh nổi tiếng như Hoành Sơn, Đồng Lộc, với "mười bông hoa bất tử" biểu trưng cho những hy sinh của các anh hùng trong chiến tranh. *Hà Tĩnh Quê Ơi* là lời tri ân và khẳng định tình yêu với quê hương, với những con người gắn bó, dù có đi xa, lòng vẫn hướng về nơi chôn rau cắt rốn.
LỜI BÀI HÁT
Tuổi thơ anh…tuổi thơ anh mẹ ru bên cánh võng
Gió đung đưa cây khế sau nhà
Để người đi mang theo bao niềm thương nhớ
Ôi quê nhà muối nắng hai sương
Ơi quê mình nhút mặn cà chua
Có bao giờ anh viết được vần thơ
Trước mặt anh là trời xanh là biển rộng
Đêm trăng lên nghe câu hò em hát
Thương cha ra đồng bắt con tép con cua
Nuôi con nên người vai mẹ gầy khô
Dòng sông La chảy về dòng Lam
Ngàn Phố Ngàn Sâu như dòng sữa mẹ
Anh đưa em về ghé bến Tam Soa
Ai ơi có về Hồng Lĩnh quê cha
Hoành Sơn hiên ngang vượt qua ngàn bão tố
Đồng Lộc ơi mười bông hoa bất tử
Vì vu thiên cầm tàu anh xa khơi
Mình mang câu hò kẻ gỗ quê ơi!
Vì vu thiên cầm tàu anh xa khơi
Mình mang câu hò kẻ gỗ quê ơi!
Anh thương em rồi tình ta chung đôi
Ta đưa nhau về Hà tĩnh quê ơi