
Em ơi Hà Nội phố
Tác giả: Phú Quang
Thể hiện: Ngọc Tân
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Em ơi Hà Nội phố" của nhạc sĩ Phú Quang (phổ thơ Phan Vũ) là một bản tình ca tuyệt mỹ, một bức tranh bằng âm thanh khắc họa vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính và đầy hoài niệm của mảnh đất kinh kỳ. Tác giả mở đầu bằng những lời gọi thiết tha "Ta còn em", như đang nâng niu từng mảnh ký ức bảng lảng: từ mùi hương hoàng lan, hoa sữa nồng nàn đến những con đường vắng rì rào mưa nhỏ. Nhạc phẩm lột tả một Hà Nội không chỉ có sắc màu mà còn có cả tâm hồn, nơi những bóng dáng "tóc xõa vai mềm" và tiếng dương cầm vọng ra từ căn nhà đổ tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa mang dấu ấn của một thời đạn bom đầy kiêu hãnh. Sức ám ảnh của ca khúc nằm ở hình ảnh những "mùa đông mồ côi" — từ cây bàng, nóc phố cho đến mảnh trăng — tất cả đều toát lên vẻ đơn độc nhưng thanh cao, đậm chất nghệ sĩ. Tác giả khéo léo đan cài sự vận động của thời gian qua màu rêu phong trên hàng phố cũ và những mái ngói xô nghiêng, khiến người nghe nao nao trước những kỷ niệm chợt nhòa, chợt hiện. Toàn bộ lời ca là một tiếng thở dài đầy yêu thương của người nghệ sĩ lang thang, người đã đắm chìm trong vẻ đẹp của Hà Nội đến mức "chẳng nhớ nổi một con đường", bởi mỗi góc phố giờ đây đã trở thành một phần của máu thịt. Khúc hát khép lại trong bóng hoàng hôn lao xao sóng nước Hồ Tây, để lại một nỗi nhớ mênh mang và niềm tự hào về một Hà Nội dịu dàng, sâu lắng nhưng đầy sức sống bền bỉ qua năm tháng. Đây là một nhạc phẩm bất hủ, trở thành biểu tượng âm nhạc cho những ai yêu và trân trọng vẻ đẹp tâm linh, cổ điển của thủ đô.
"Em ơi Hà Nội phố" của nhạc sĩ Phú Quang (phổ thơ Phan Vũ) là một bản tình ca tuyệt mỹ, một bức tranh bằng âm thanh khắc họa vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính và đầy hoài niệm của mảnh đất kinh kỳ. Tác giả mở đầu bằng những lời gọi thiết tha "Ta còn em", như đang nâng niu từng mảnh ký ức bảng lảng: từ mùi hương hoàng lan, hoa sữa nồng nàn đến những con đường vắng rì rào mưa nhỏ. Nhạc phẩm lột tả một Hà Nội không chỉ có sắc màu mà còn có cả tâm hồn, nơi những bóng dáng "tóc xõa vai mềm" và tiếng dương cầm vọng ra từ căn nhà đổ tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa mang dấu ấn của một thời đạn bom đầy kiêu hãnh. Sức ám ảnh của ca khúc nằm ở hình ảnh những "mùa đông mồ côi" — từ cây bàng, nóc phố cho đến mảnh trăng — tất cả đều toát lên vẻ đơn độc nhưng thanh cao, đậm chất nghệ sĩ. Tác giả khéo léo đan cài sự vận động của thời gian qua màu rêu phong trên hàng phố cũ và những mái ngói xô nghiêng, khiến người nghe nao nao trước những kỷ niệm chợt nhòa, chợt hiện. Toàn bộ lời ca là một tiếng thở dài đầy yêu thương của người nghệ sĩ lang thang, người đã đắm chìm trong vẻ đẹp của Hà Nội đến mức "chẳng nhớ nổi một con đường", bởi mỗi góc phố giờ đây đã trở thành một phần của máu thịt. Khúc hát khép lại trong bóng hoàng hôn lao xao sóng nước Hồ Tây, để lại một nỗi nhớ mênh mang và niềm tự hào về một Hà Nội dịu dàng, sâu lắng nhưng đầy sức sống bền bỉ qua năm tháng. Đây là một nhạc phẩm bất hủ, trở thành biểu tượng âm nhạc cho những ai yêu và trân trọng vẻ đẹp tâm linh, cổ điển của thủ đô.
LỜI BÀI HÁT
Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Từng chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường.
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ.