
Em là con thuyền cô đơn
Tác giả: Chí Hướng
Thể hiện: Thái Học
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Em là con thuyền cô đơn" là lời tự sự đầy xót xa về phận đời trôi nổi của người phụ nữ khi bước qua ngưỡng cửa thanh xuân. Hình ảnh con thuyền lênh đênh giữa biển trời không bến đỗ lột tả sự bấp bênh và nỗi khao khát tìm thấy một điểm tựa bình yên giữa muôn ngàn sóng gió. Việc đánh mất nửa đời thanh xuân để chờ đợi một nhân duyên không thành khiến tâm hồn trở nên trống trải và mịt mù trước tương lai đầy chông gai. Tác giả khắc họa nỗi cô độc tột cùng khi nhân vật chính nhận ra mình chẳng thuộc về ai, trong khi thời gian cứ lặng lẽ trôi đi không đợi một người. Những câu hỏi gửi theo sóng ngoài khơi về một nơi dừng chân nghỉ ngơi chính là tiếng lòng vô vọng của một trái tim đang dần héo úa vì đợi chờ. Nhạc phẩm mang âm hưởng buồn bã, phản ánh chân thực nỗi lo âu và sự bất định của những phận người lận đận trong tình duyên. Toàn bộ lời ca là một bức tranh sầu muộn về sự hy sinh thầm lặng và nỗi đau của một kiếp người vẫn mãi đi tìm bến đỗ bình yên.
"Em là con thuyền cô đơn" là lời tự sự đầy xót xa về phận đời trôi nổi của người phụ nữ khi bước qua ngưỡng cửa thanh xuân. Hình ảnh con thuyền lênh đênh giữa biển trời không bến đỗ lột tả sự bấp bênh và nỗi khao khát tìm thấy một điểm tựa bình yên giữa muôn ngàn sóng gió. Việc đánh mất nửa đời thanh xuân để chờ đợi một nhân duyên không thành khiến tâm hồn trở nên trống trải và mịt mù trước tương lai đầy chông gai. Tác giả khắc họa nỗi cô độc tột cùng khi nhân vật chính nhận ra mình chẳng thuộc về ai, trong khi thời gian cứ lặng lẽ trôi đi không đợi một người. Những câu hỏi gửi theo sóng ngoài khơi về một nơi dừng chân nghỉ ngơi chính là tiếng lòng vô vọng của một trái tim đang dần héo úa vì đợi chờ. Nhạc phẩm mang âm hưởng buồn bã, phản ánh chân thực nỗi lo âu và sự bất định của những phận người lận đận trong tình duyên. Toàn bộ lời ca là một bức tranh sầu muộn về sự hy sinh thầm lặng và nỗi đau của một kiếp người vẫn mãi đi tìm bến đỗ bình yên.
LỜI BÀI HÁT
Đời em giờ như thuyền không bến
Thuyền cứ mãi lênh đênh giữa biển trời
Muôn ngàn sóng gió, chẳng bình yên
Thân em bây giờ gửi phận cho ai
Đợi chờ mãi gần hết nửa đời thanh xuân.
Thuyền không bến thuyền mãi lênh đênh
Em cô đơn như con thuyền ấy
Nhắn theo sóng thuyền ở ngoài khơi
Bến nơi nào, thuyền đỗ nghỉ ngơi.
Thanh xuân em, còn nữa đâu anh
Mất nửa đời, em đợi chờ duyên
Tương lai mịt mù chông gai
Em hiện tại chẳng thuộc về ai.