
Đôi mắt người xưa
Tác giả: Ngân Giang
Thể hiện: Đan Nguyên
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Đôi mắt người xưa" của nhạc sĩ Ngân Giang là một tuyệt phẩm bolero đầy ám ảnh về sự tái ngộ bất ngờ giữa những người từng yêu nhau sâu nặng nhưng giờ đã là người dưng ngược lối. Tác giả mở đầu bằng lời tự sự về một mối tình tưởng chừng đã ngủ yên trong quá khứ nhưng bỗng chốc trỗi dậy khi vô tình gặp lại cố nhân trên con phố thị đông người. Hình ảnh đôi mắt ưu tư thật buồn của người con gái khi nhìn rồi quay mặt bước đi như không hề quen biết đã tạo nên một nỗi đau câm lặng và nghẹn ngào trong lòng người lữ khách. Nhạc phẩm khéo léo gợi lại những kỷ niệm xưa cũ khi đôi mắt ấy từng lạc vào hồn tôi trong những đêm chong đèn nhìn khói thuốc bay hay những lúc khóc ướt vai nhau đầy xúc động. Biến cố cuộc đời được đẩy lên cao trào qua hình ảnh tấm thiệp hồng báo tin người yêu đi lấy chồng khiến cuộc tình chính thức chia hai lối rẽ đầy xót xa định mệnh. Tác giả đặt ra câu hỏi đầy trăn trở rằng khi đã yên bề gia thất bên người mới thì liệu nàng có còn nhớ đến bóng hình cũ và những lời thề nguyện năm xưa. Giai điệu trầm buồn cùng lời ca giàu tính tự sự đã lột tả thành công vẻ đẹp của một nỗi buồn dịu dàng nhưng cũng vô cùng dai dẳng về những gì đã tan thành khói sương. Dù chuyện tình dở dang đã lùi vào dĩ vãng nhưng cơn gió chiều nay vô tình thổi qua vẫn đủ sức làm sống dậy những vết thương lòng tưởng chừng đã khép lại từ lâu. Lời khẩn cầu đôi mắt người xưa đừng buồn vì mình chính là cách nhân vật chính tự vỗ về trái tim để mong tìm được sự thanh thản sau những lỡ làng của một thời tuổi trẻ. Toàn bộ bài hát toát lên sự bao dung và niềm hoài cổ khôn nguôi về một biểu tượng tình yêu nồng cháy nay chỉ còn lại trong những giấc ngủ quên đầy mộng mị. Khúc hát khép lại bằng một nốt lặng đầy suy tư khiến người nghe không khỏi bùi ngùi trước sự mong manh của duyên phận và sức mạnh ám ảnh của những ánh nhìn xưa cũ.
"Đôi mắt người xưa" của nhạc sĩ Ngân Giang là một tuyệt phẩm bolero đầy ám ảnh về sự tái ngộ bất ngờ giữa những người từng yêu nhau sâu nặng nhưng giờ đã là người dưng ngược lối. Tác giả mở đầu bằng lời tự sự về một mối tình tưởng chừng đã ngủ yên trong quá khứ nhưng bỗng chốc trỗi dậy khi vô tình gặp lại cố nhân trên con phố thị đông người. Hình ảnh đôi mắt ưu tư thật buồn của người con gái khi nhìn rồi quay mặt bước đi như không hề quen biết đã tạo nên một nỗi đau câm lặng và nghẹn ngào trong lòng người lữ khách. Nhạc phẩm khéo léo gợi lại những kỷ niệm xưa cũ khi đôi mắt ấy từng lạc vào hồn tôi trong những đêm chong đèn nhìn khói thuốc bay hay những lúc khóc ướt vai nhau đầy xúc động. Biến cố cuộc đời được đẩy lên cao trào qua hình ảnh tấm thiệp hồng báo tin người yêu đi lấy chồng khiến cuộc tình chính thức chia hai lối rẽ đầy xót xa định mệnh. Tác giả đặt ra câu hỏi đầy trăn trở rằng khi đã yên bề gia thất bên người mới thì liệu nàng có còn nhớ đến bóng hình cũ và những lời thề nguyện năm xưa. Giai điệu trầm buồn cùng lời ca giàu tính tự sự đã lột tả thành công vẻ đẹp của một nỗi buồn dịu dàng nhưng cũng vô cùng dai dẳng về những gì đã tan thành khói sương. Dù chuyện tình dở dang đã lùi vào dĩ vãng nhưng cơn gió chiều nay vô tình thổi qua vẫn đủ sức làm sống dậy những vết thương lòng tưởng chừng đã khép lại từ lâu. Lời khẩn cầu đôi mắt người xưa đừng buồn vì mình chính là cách nhân vật chính tự vỗ về trái tim để mong tìm được sự thanh thản sau những lỡ làng của một thời tuổi trẻ. Toàn bộ bài hát toát lên sự bao dung và niềm hoài cổ khôn nguôi về một biểu tượng tình yêu nồng cháy nay chỉ còn lại trong những giấc ngủ quên đầy mộng mị. Khúc hát khép lại bằng một nốt lặng đầy suy tư khiến người nghe không khỏi bùi ngùi trước sự mong manh của duyên phận và sức mạnh ám ảnh của những ánh nhìn xưa cũ.
LỜI BÀI HÁT
1. Chuyện tình của tôi tan vỡ từ lâu rồi tưởng không bao giờ còn nhớ
Nhưng bỗng một hôm trên đường ra phố thị tôi gặp người yêu ngày nào
Đôi mắt ưu tư thât buồn nàng nhìn tôi
Rồi quay mặt bước đi, như không hề quen biết
Cũng đôi mắt này năm xưa lạc vào hồn tôi
Trong những đêm không ngủ, chong đèn nhìn khói thuốc bay.
ĐK:
Em dĩ vãng đôi mình được dệt thành bao kỷ niệm, từ khi mới quen nhau
Ôi đôi mắt người xưa bao lần khóc ướt vai tôi, trong những đêm nghẹn ngào
Rồi ngày tháng êm trôi, cuộc đời chia hai lối
Bỗng một hôm có thiệp hồng báo tin vui
Tin em lấy chồng, khi về bên ấy em có nhớ người xưa không.
2. Người tình của tôi xa cách từ bao ngày tưởng không bao giờ gặp nữa
Cơn gió chiều nay vô tình mang nỗi buồn cho kỷ niệm thêm ngẹn ngào
Thôi trách nhau chi, chuyện tình dù dở dang
Đã tan thành khói sương, xin quên vào dĩ vãng
Đôi mắt người xưa, xin đừng buồn vì tôi
Cho trái tim tôi ngủ quên chuyện tình xưa lỡ làng.