
Câu đợi câu chờ
Tác giả: Ngọc Thịnh
Thể hiện: Anh Thơ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Câu đợi câu chờ của nhạc sĩ Ngọc Thịnh là một khúc ca đậm đà tình quê, lấy cảm hứng từ dòng sông La hiền hòa và những điệu hò Ví Dặm đặc trưng của vùng đất Nghệ Tĩnh. Bài hát mở đầu bằng nỗi nhớ da diết của một người con đi xa, người đã mang theo âm hưởng quê hương làm hành trang suốt cuộc đời lữ thứ. Hình ảnh con đò đưa tiễn và người lữ khách qua sông năm nào không chỉ là một kỷ niệm chia ly, mà còn là khởi nguồn của những cung bậc cảm xúc sâu nặng với đầy đủ câu thương, câu đợi, câu chờ – những giá trị tình cảm thủy chung, bền chặt của con người miền Trung. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng reo vui đầy xúc động khi người lữ khách ngày ấy được trở về bên dòng sông La. Sự đối lập giữa sự biến đổi của thời gian và sự vẹn nguyên của con đò, dòng sông đã làm nổi bật sức sống bền bỉ của văn hóa quê hương. Tác giả khẳng định rằng chính những câu hò mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng ước mơ và tiếp thêm sức mạnh cho anh trên khắp nẻo đường vạn dặm. Kết thúc bằng lời tự sự anh thương trọn đời, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một dòng sông cụ thể mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho cội nguồn, nơi những câu hát dân gian đã trở thành linh hồn, là sợi dây gắn kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa người đi và người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp chân phương, ấm áp và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn.
Câu đợi câu chờ của nhạc sĩ Ngọc Thịnh là một khúc ca đậm đà tình quê, lấy cảm hứng từ dòng sông La hiền hòa và những điệu hò Ví Dặm đặc trưng của vùng đất Nghệ Tĩnh. Bài hát mở đầu bằng nỗi nhớ da diết của một người con đi xa, người đã mang theo âm hưởng quê hương làm hành trang suốt cuộc đời lữ thứ. Hình ảnh con đò đưa tiễn và người lữ khách qua sông năm nào không chỉ là một kỷ niệm chia ly, mà còn là khởi nguồn của những cung bậc cảm xúc sâu nặng với đầy đủ câu thương, câu đợi, câu chờ – những giá trị tình cảm thủy chung, bền chặt của con người miền Trung. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng reo vui đầy xúc động khi người lữ khách ngày ấy được trở về bên dòng sông La. Sự đối lập giữa sự biến đổi của thời gian và sự vẹn nguyên của con đò, dòng sông đã làm nổi bật sức sống bền bỉ của văn hóa quê hương. Tác giả khẳng định rằng chính những câu hò mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng ước mơ và tiếp thêm sức mạnh cho anh trên khắp nẻo đường vạn dặm. Kết thúc bằng lời tự sự anh thương trọn đời, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một dòng sông cụ thể mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho cội nguồn, nơi những câu hát dân gian đã trở thành linh hồn, là sợi dây gắn kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa người đi và người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp chân phương, ấm áp và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn.
LỜI BÀI HÁT
Ngày ấy bên bờ sông La
Anh nghe câu hò Ví Dặm
Để một đời anh đi xa
Để ngàn lần anh nhớ mãi.
Ngày ấy con đò đưa tiễn
Một người lữ khách qua sông
Người ơi sao mà sâu nặng
Câu thương, câu đợi, câu chờ.
ĐK:
Nay anh trở về bên dòng sông La
Con đò vẫn nguyên, dòng sông còn đó
Câu hò quê mình mộc mạc mà thương
Ngày xưa anh mang đi khắp nẻo đường
Câu hò ví dặm cho anh đầy mơ ước.
Nay anh trở về bên dòng sông La
Con đò vẫn nguyên, dòng sông còn đó
Câu hò quê mình mộc mạc mà thương
Ngày xưa anh mang đi khắp nẻo đường
Câu hò Ví Dặm anh thương anh thương trọn đời.