
Cạn tình như thế
Tác giả: Lê Chí Trung
Thể hiện: dickson
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Cạn tình như thế" của nhạc sĩ Lê Chí Trung là một bản nhạc đầy bi kịch và phẫn uất, lột tả sự tan vỡ nghiệt ngã của một cuộc hôn nhân khi tình nghĩa vợ chồng chỉ còn là đống tàn tro. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh đầy cay đắng về sự tuyệt vọng, nơi người đàn ông nhận ra mình bấy lâu nay chỉ là một tấm "bình phong" hay bia đỡ cho những nỗi buồn của đối phương. Nhạc phẩm xoáy sâu vào nỗi đau thực tại khi gia đình không còn vẹn nguyên, và hình ảnh người vợ "thay áo mình cho người khác" trở thành một vết cắt chí mạng vào lòng tự trọng và tình yêu của người ở lại. Đỉnh điểm của sự xót xa là hình ảnh người cha đập tay vào lồng ngực, cắn môi nén đau khi đối diện với cảnh đứa con thơ dại từ nay khuyết vắng bàn tay mẹ. Tác giả sử dụng những thành ngữ mạnh như "cạn tàu ráo máng" để lột tả sự tuyệt tình đến mức tàn nhẫn, biến những tấm chân tình từng có trở thành nỗi đau thương nát tan. Điệp khúc vang lên như một sự hành xác về tâm hồn với những hành động "cứa lên da", "ngắt lên da" để dùng cái đau thể xác nhắc nhở bản thân về một vết thương lòng không bao giờ lành. Toàn bộ lời ca toát lên một sự phẫn nộ xen lẫn ghê sợ trước sự đổi thay của người từng chung chăn gối, nơi vị ngọt đôi môi ngày cũ giờ chỉ còn là dư vị chát đắng. Khúc hát khép lại bằng một lời thề quyết liệt khi chỉ tay lên trời để tự răn mình không được phép nhớ về quá khứ, như một cách duy nhất để tồn tại sau sự phản bội. Đây là một nhạc phẩm mang màu sắc gai góc, chân thực về những mảng tối trong quan hệ gia đình, chạm đến tận cùng nỗi đau của sự ly tán.
"Cạn tình như thế" của nhạc sĩ Lê Chí Trung là một bản nhạc đầy bi kịch và phẫn uất, lột tả sự tan vỡ nghiệt ngã của một cuộc hôn nhân khi tình nghĩa vợ chồng chỉ còn là đống tàn tro. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh đầy cay đắng về sự tuyệt vọng, nơi người đàn ông nhận ra mình bấy lâu nay chỉ là một tấm "bình phong" hay bia đỡ cho những nỗi buồn của đối phương. Nhạc phẩm xoáy sâu vào nỗi đau thực tại khi gia đình không còn vẹn nguyên, và hình ảnh người vợ "thay áo mình cho người khác" trở thành một vết cắt chí mạng vào lòng tự trọng và tình yêu của người ở lại. Đỉnh điểm của sự xót xa là hình ảnh người cha đập tay vào lồng ngực, cắn môi nén đau khi đối diện với cảnh đứa con thơ dại từ nay khuyết vắng bàn tay mẹ. Tác giả sử dụng những thành ngữ mạnh như "cạn tàu ráo máng" để lột tả sự tuyệt tình đến mức tàn nhẫn, biến những tấm chân tình từng có trở thành nỗi đau thương nát tan. Điệp khúc vang lên như một sự hành xác về tâm hồn với những hành động "cứa lên da", "ngắt lên da" để dùng cái đau thể xác nhắc nhở bản thân về một vết thương lòng không bao giờ lành. Toàn bộ lời ca toát lên một sự phẫn nộ xen lẫn ghê sợ trước sự đổi thay của người từng chung chăn gối, nơi vị ngọt đôi môi ngày cũ giờ chỉ còn là dư vị chát đắng. Khúc hát khép lại bằng một lời thề quyết liệt khi chỉ tay lên trời để tự răn mình không được phép nhớ về quá khứ, như một cách duy nhất để tồn tại sau sự phản bội. Đây là một nhạc phẩm mang màu sắc gai góc, chân thực về những mảng tối trong quan hệ gia đình, chạm đến tận cùng nỗi đau của sự ly tán.
LỜI BÀI HÁT
Tình rơi vào nơi tuyệt vọng mỗi đứa một khoảng trời rộng
Bình phong anh chỉ là tấm bia cho em đỡ buồn
Tương lai nay mai gia đình chẳng vẹn nguyên em thay áo mình
Cho ... cho người khác.
Đập tay vào trong lồng ngực cắn lên môi nén đau chấp nhận
Thấy đứa con từ nay không mẹ nữa rồi
Tình chàng ý thiếp cạn tàu ráo máng
Nghĩa vợ chồng giống như đống tàn tro.
ĐK:
Cứa lên da vết thương không lành
Để thời gian nhắc ta đã một lần đau đớn
Cạn tàu ráo máng đối xử nhau hơn cả chữ đau
Nát tan hết tấm chân tình thế hai từ đau thương.
Ngắt lên da biết bao nhiêu lần
Liệu rằng có thấy đau không mà kịp né tránh
Cùng từng chăn gối trao vị ngọt đôi môi thế thôi
Chỉ tay lên trời nhắc ta không được nhớ.