
Bước chân lẻ loi
Tác giả: Nguyễn Hà
Thể hiện: Anh Đức
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Bước chân lẻ loi" của nhạc sĩ Nguyễn Hà là một bản nhạc buồn đầy hoài niệm, kể về nỗi cô đơn trống trải của một chàng trai sau khi cuộc tình tan vỡ. Trên những con đường quen thuộc, anh lang thang một mình với những bước chân lẻ loi khi người yêu giờ đây đã rời xa tới nơi chân trời mờ mịt bóng mây. Hình ảnh giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống không chỉ xóa tan bóng hình người cũ mà còn hòa cùng những giọt nước mắt lăn dài, tạo nên một không gian đượm buồn và tuyệt vọng. Từng kỷ niệm ân ái một thời giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ nhung da diết, khiến chàng trai cảm thấy chơi vơi khi phải đối diện với thực tại nghiệt ngã. Dù cố gắng bước thật mau qua những lối cũ từng in dấu chân hai người, nhưng tiếng mưa rơi lạnh buốt vẫn khiến anh không thể ngăn được nỗi đau đang cào xé trong lòng. Những câu hát miên man khẽ gọi tên em giữa chiều mưa tầm tã càng làm đậm thêm sự lạc lõng và đơn côi của một tâm hồn đang mất phương hướng. Anh chấp nhận để những nồng cháy xưa kia trôi theo ngàn mây xa, nhưng nỗi cô độc vẫn bám lấy từng bước chân đi về trong bóng tối. Tác phẩm đã chạm đến trái tim người nghe bằng sự đồng cảm sâu sắc trước nỗi đau chia ly và sự trống rỗng khi phải bước tiếp một mình trên đường đời. Tổng thể bài hát là một bức tranh tâm trạng đầy u buồn, khắc họa rõ nét sự yếu lòng của con người trước những mất mát quá lớn trong tình yêu. Từng lời ca như tiếng lòng thổn thức của một trái tim tan vỡ, mãi mãi giữ lấy hình bóng người thương trong những bước chân độc hành lẻ bóng.
Bài hát "Bước chân lẻ loi" của nhạc sĩ Nguyễn Hà là một bản nhạc buồn đầy hoài niệm, kể về nỗi cô đơn trống trải của một chàng trai sau khi cuộc tình tan vỡ. Trên những con đường quen thuộc, anh lang thang một mình với những bước chân lẻ loi khi người yêu giờ đây đã rời xa tới nơi chân trời mờ mịt bóng mây. Hình ảnh giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống không chỉ xóa tan bóng hình người cũ mà còn hòa cùng những giọt nước mắt lăn dài, tạo nên một không gian đượm buồn và tuyệt vọng. Từng kỷ niệm ân ái một thời giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ nhung da diết, khiến chàng trai cảm thấy chơi vơi khi phải đối diện với thực tại nghiệt ngã. Dù cố gắng bước thật mau qua những lối cũ từng in dấu chân hai người, nhưng tiếng mưa rơi lạnh buốt vẫn khiến anh không thể ngăn được nỗi đau đang cào xé trong lòng. Những câu hát miên man khẽ gọi tên em giữa chiều mưa tầm tã càng làm đậm thêm sự lạc lõng và đơn côi của một tâm hồn đang mất phương hướng. Anh chấp nhận để những nồng cháy xưa kia trôi theo ngàn mây xa, nhưng nỗi cô độc vẫn bám lấy từng bước chân đi về trong bóng tối. Tác phẩm đã chạm đến trái tim người nghe bằng sự đồng cảm sâu sắc trước nỗi đau chia ly và sự trống rỗng khi phải bước tiếp một mình trên đường đời. Tổng thể bài hát là một bức tranh tâm trạng đầy u buồn, khắc họa rõ nét sự yếu lòng của con người trước những mất mát quá lớn trong tình yêu. Từng lời ca như tiếng lòng thổn thức của một trái tim tan vỡ, mãi mãi giữ lấy hình bóng người thương trong những bước chân độc hành lẻ bóng.
LỜI BÀI HÁT
Từng ngày trên phố bước chân anh lẻ loi
Giờ em đến chốn mờ xa nhạt bóng mây
Nơi chân trời không ngày tháng
Phiêu du quên đường về
Đặt tên dấu chân em trong đời tôi
Giọt mưa kia đã xóa tan bóng hình em
Còn đây nước mắt hòa chung niềm nhớ nhung
Trên con đường xanh màu lá đã quen dấu chân người
Lẻ loi bước chân anh đi về đâu
Chơi vơi anh bước qua mau con đường xưa
Nơi ta đã có những ngày vui
Bao nhiêu ân ái xin trôi theo ngàn mây
Miên man câu hát khẽ gọi em
Tiếng mưa buồn rơi lạnh quá cô đơn anh khóc thầm
Lẻ loi bước chân anh trong chiều mưa.