
Ánh Mắt Quê Hương
Tác giả: Hoàng Phương
Thể hiện: Giao Linh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Ánh Mắt Quê Hương" của nhạc sĩ Hoàng Phương là một bức tranh âm nhạc đầy hoài niệm và tràn ngập tình yêu dành cho mảnh đất quê cha đất tổ. Nội dung bài hát dẫn dắt người nghe theo bước chân của người con tìm về những kỷ niệm tuổi thơ bên chân đê, nơi có hương thơm thầm kín của lá cỏ và cánh diều bay lượn trên bầu trời cao. Những hình ảnh mộc mạc như rặng trâm bầu xanh ngắt, con kênh nhỏ và tiếng võng đong đưa đã khắc họa nên một không gian làng quê yên bình nhưng cũng đầy nỗi niềm xao xuyến. Tác giả sử dụng ánh mắt như một sợi dây kết nối giữa thực tại và quá khứ, khi nhìn về phía chân trời xa thẳm để hồi tưởng về dáng hình người xưa giữa cánh đồng lộng gió. Nỗi thương nhớ và sự bối rối của tâm hồn được ví như ngọn lửa âm thầm cháy trong tim, hòa cùng tiếng hò da diết vang vọng từ đồng cạn vào những đêm vắng. Sự xuất hiện của cánh cò chao nghiêng về phía nhà như một biểu tượng của sự đoàn viên, gợi nhắc những người con xa xứ luôn hướng trái tim mình về nơi chôn rau cắt rốn. Lời ca đậm chất trữ tình không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thể hiện sự trân trọng những giá trị tinh thần giản dị nhưng thiêng liêng vô giá. Qua đó, bài hát khơi gợi niềm tự hào và sự gắn bó sâu sắc với cội nguồn, nơi có những mùa xuân ấm áp và đôi cánh của hy vọng luôn chờ đón người trở về. Toàn bộ tác phẩm là một lời tự sự ngọt ngào, thấm đẫm tình quê, khiến người nghe không khỏi xúc động trước tình cảm gia đình và quê hương gắn kết bền chặt. Đây thực sự là một bài ca dành cho những ai đang mang trong mình nỗi lòng lưu lạc, luôn khao khát tìm lại những ký ức đẹp đẽ của một thời dấu yêu.
Bài hát "Ánh Mắt Quê Hương" của nhạc sĩ Hoàng Phương là một bức tranh âm nhạc đầy hoài niệm và tràn ngập tình yêu dành cho mảnh đất quê cha đất tổ. Nội dung bài hát dẫn dắt người nghe theo bước chân của người con tìm về những kỷ niệm tuổi thơ bên chân đê, nơi có hương thơm thầm kín của lá cỏ và cánh diều bay lượn trên bầu trời cao. Những hình ảnh mộc mạc như rặng trâm bầu xanh ngắt, con kênh nhỏ và tiếng võng đong đưa đã khắc họa nên một không gian làng quê yên bình nhưng cũng đầy nỗi niềm xao xuyến. Tác giả sử dụng ánh mắt như một sợi dây kết nối giữa thực tại và quá khứ, khi nhìn về phía chân trời xa thẳm để hồi tưởng về dáng hình người xưa giữa cánh đồng lộng gió. Nỗi thương nhớ và sự bối rối của tâm hồn được ví như ngọn lửa âm thầm cháy trong tim, hòa cùng tiếng hò da diết vang vọng từ đồng cạn vào những đêm vắng. Sự xuất hiện của cánh cò chao nghiêng về phía nhà như một biểu tượng của sự đoàn viên, gợi nhắc những người con xa xứ luôn hướng trái tim mình về nơi chôn rau cắt rốn. Lời ca đậm chất trữ tình không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thể hiện sự trân trọng những giá trị tinh thần giản dị nhưng thiêng liêng vô giá. Qua đó, bài hát khơi gợi niềm tự hào và sự gắn bó sâu sắc với cội nguồn, nơi có những mùa xuân ấm áp và đôi cánh của hy vọng luôn chờ đón người trở về. Toàn bộ tác phẩm là một lời tự sự ngọt ngào, thấm đẫm tình quê, khiến người nghe không khỏi xúc động trước tình cảm gia đình và quê hương gắn kết bền chặt. Đây thực sự là một bài ca dành cho những ai đang mang trong mình nỗi lòng lưu lạc, luôn khao khát tìm lại những ký ức đẹp đẽ của một thời dấu yêu.
LỜI BÀI HÁT
Em tìm về chân đê, chút hương thầm lá cỏ
Cánh dìu bay chấm nhỏ, chỗ xa kia gọi về
Rặng trâm bầu màu xanh, tàn cây giong bóng đỏ
Con kênh vài vạt cỏ, như đọng vào bát canh
Như đọng vào tiếng võng, mỗi lần ngồi đong đưa
Phía chân trời xa thẳm để chiều nay đôi mắt
Về cánh đồng áo bay, còn đâu chiều nghiêng tay
Thương ai mà bối rối, sao nắng vàng ngưng bay
Để chiều nay ngọn lửa âm thầm cháy trong tim
Tiềng hò trên đồng cạn hòa bỗng về đêm đêm
Trao mùa Xuân đôi cánh hỏi ai còn nơi xa
Sao cánh cò đồng mẹ chao nghiêng về phía nhà