
Ai chung tình được mãi
Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: Đinh Tùng Huy
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Ai chung tình được mãi" là tiếng thở dài đầy thực tế về sự mong manh của tình yêu và nỗi ám ảnh cô độc trong thế giới hiện đại. Những câu hỏi gửi bình minh và màn đêm lột tả sự chới với của một tâm hồn đang cố dùng hơi men để quên đi thực tại sai lầm. Tác giả cay đắng nhận ra rằng đôi khi người ta gặp nhau chỉ để dạy nhau cách sống trong khổ đau, nơi những tình cảm không toan tính lại kết thúc bằng sự đổ vỡ chóng vánh. Cảm giác "gian gian díu díu mập mờ" tạo nên nỗi sợ chạm vào kỷ niệm, khiến nhân vật chính kẹt giữa mâu thuẫn muốn tự do nhưng lại sợ sự trống vắng bủa vây. Câu hát "đâu ai chung tình được mãi" vang lên như một lời tự trấn an đầy xót xa trước những tổn thương chồng chất theo thời gian. Nhạc phẩm khắc họa sâu sắc tâm thế của một người đã quá mỏi mệt với những mối quan hệ ngắn ngủi và niềm tin vụn vỡ. Đây là bản tự sự buồn về sự cô đơn tự nguyện, nơi bóng tối và cà phê trở thành những người bạn đồng hành duy nhất sau những cuộc tình tan biến. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ rệu rã nhưng chân thực về một quy luật tình cảm đầy nghiệt ngã trong cuộc đời.
"Ai chung tình được mãi" là tiếng thở dài đầy thực tế về sự mong manh của tình yêu và nỗi ám ảnh cô độc trong thế giới hiện đại. Những câu hỏi gửi bình minh và màn đêm lột tả sự chới với của một tâm hồn đang cố dùng hơi men để quên đi thực tại sai lầm. Tác giả cay đắng nhận ra rằng đôi khi người ta gặp nhau chỉ để dạy nhau cách sống trong khổ đau, nơi những tình cảm không toan tính lại kết thúc bằng sự đổ vỡ chóng vánh. Cảm giác "gian gian díu díu mập mờ" tạo nên nỗi sợ chạm vào kỷ niệm, khiến nhân vật chính kẹt giữa mâu thuẫn muốn tự do nhưng lại sợ sự trống vắng bủa vây. Câu hát "đâu ai chung tình được mãi" vang lên như một lời tự trấn an đầy xót xa trước những tổn thương chồng chất theo thời gian. Nhạc phẩm khắc họa sâu sắc tâm thế của một người đã quá mỏi mệt với những mối quan hệ ngắn ngủi và niềm tin vụn vỡ. Đây là bản tự sự buồn về sự cô đơn tự nguyện, nơi bóng tối và cà phê trở thành những người bạn đồng hành duy nhất sau những cuộc tình tan biến. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ rệu rã nhưng chân thực về một quy luật tình cảm đầy nghiệt ngã trong cuộc đời.
LỜI BÀI HÁT
1. Bình minh ơi dậy chưa cà phê sáng với tôi được không
Chơi vơi qua ngày đông sao thấy cô đơn và lạc lõng
Đêm ơi đã ngủ chưa ngồi đây uống với tôi vài ly
Say thì cứ say, yêu thì bỏ đi.
2. Đôi khi ta gặp nhau để dạy nhau cách sống trong khổ đau
Đôi chân mang lặng thinh thương một người không hề toan tính
Đôi khi anh dừng lại chẳng hiểu đang khóc đang đau vì ai
Khóc vì, đau vì duyên mình đã sai.
ĐK:
Nhiều khi muốn một mình nhưng sợ cô đơn
Sợ cảm giác trống vắng mỗi ngày mỗi lớn
Sợ chạm vào nỗi nhớ vu vơ gian gian díu díu mập mờ
Nắm chưa xong đã vội đổ vỡ.
Ừ thì anh thích một mình nhưng sợ cô đơn
Dù đã từng nói như thế có lẽ sẽ tốt hơn
Chỉ là vì chẳng muốn yêu ai khi mình anh với những đêm dài
Nghĩ đi em đâu ai chung tình được mãi.