
Học hát bài Tình ca quê hương (Phần 1) | Tôi sinh ra giữa lòng miền Trung...
Tác giả: Duy Khánh
Giáo viên: Thanh nhạc Bùi Hoạch
GIỚI THIỆU
Tình ca quê hương của nhạc sĩ Duy Khánh là một bản trường ca đầy xúc động về tình yêu đất nước và thân phận con người giữa thời cuộc biến động. Bài hát mở đầu bằng lời tự sự mộc mạc của người con miền Trung, nơi dải đất nước mặn đồng chua với những xóm thôn nghèo khó nhưng thấm đẫm nghĩa tình. Hình ảnh quê hương hiện lên vừa hùng vĩ với dãy Trường Sơn bao bọc, vừa nên thơ với dòng sông cát dài và biển xanh Thái Bình, nơi có tiếng hò à ơi và lời ru của mẹ nuôi dưỡng những giấc ngủ bình yên. Thế nhưng, vẻ đẹp thanh bình ấy đã bị thay thế bởi cảnh tả tơi khói lửa điêu tàn, khiến những người con phải giã từ tuổi xanh mộng mơ để dấn thân vào đời. Cuộc hành trình từ miền Trung nắng gió vào phương Nam trù phú với lúa xanh bóng dừa không chỉ là sự di chuyển địa lý, mà còn là sự giao thoa văn hóa khi những câu hò, điệu dân ca miền Trung được mang theo như một báu vật tâm hồn để sẻ chia nỗi lòng giống nòi. Tác giả đã khắc họa hình ảnh những người trai thế hệ mới, gạt đi giọt lệ và những tủi hờn tuổi son để hiến trọn đời mình cho Đất Mẹ. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên tinh thần yêu nước nồng nàn, sự gắn kết bền chặt giữa các miền di sản và một lời thề son sắt: dù sống hay thác cũng nguyện gửi trọn tấm hình hài cho quê hương yêu dấu.
Tình ca quê hương của nhạc sĩ Duy Khánh là một bản trường ca đầy xúc động về tình yêu đất nước và thân phận con người giữa thời cuộc biến động. Bài hát mở đầu bằng lời tự sự mộc mạc của người con miền Trung, nơi dải đất nước mặn đồng chua với những xóm thôn nghèo khó nhưng thấm đẫm nghĩa tình. Hình ảnh quê hương hiện lên vừa hùng vĩ với dãy Trường Sơn bao bọc, vừa nên thơ với dòng sông cát dài và biển xanh Thái Bình, nơi có tiếng hò à ơi và lời ru của mẹ nuôi dưỡng những giấc ngủ bình yên. Thế nhưng, vẻ đẹp thanh bình ấy đã bị thay thế bởi cảnh tả tơi khói lửa điêu tàn, khiến những người con phải giã từ tuổi xanh mộng mơ để dấn thân vào đời. Cuộc hành trình từ miền Trung nắng gió vào phương Nam trù phú với lúa xanh bóng dừa không chỉ là sự di chuyển địa lý, mà còn là sự giao thoa văn hóa khi những câu hò, điệu dân ca miền Trung được mang theo như một báu vật tâm hồn để sẻ chia nỗi lòng giống nòi. Tác giả đã khắc họa hình ảnh những người trai thế hệ mới, gạt đi giọt lệ và những tủi hờn tuổi son để hiến trọn đời mình cho Đất Mẹ. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên tinh thần yêu nước nồng nàn, sự gắn kết bền chặt giữa các miền di sản và một lời thề son sắt: dù sống hay thác cũng nguyện gửi trọn tấm hình hài cho quê hương yêu dấu.
HỢP ÂM
Tone: [A]
Tôi sinh [A] ra giữa lòng miền [C#m] Trung
Miền thùy [F#m] dương ruộng [D] hoang nước mặn đồng [A] chua
Thôn xóm [D] tôi sống đời dân [A] cày.
Quê hương tôi ấp ủ Trường [C#m] Sơn
Quê hương [F#m] tôi là đây nước chảy xuôi [D] nguồn
Sông cát [Bm] dài biển xanh Thái [E] Bình.
Ðêm trăng [A] cao tiếng hò à [C#m] ơi
Lời mẹ [F#m] ru trẻ [D] thơ giấc ngủ hiền [A] ngoan
Và trai gái [D] quê gửi lời chân [A] tình.
Qua bao nhiêu tuổi đời ngả [C#m] ngiêng
Quê hương [F#m] tôi tả tơi khói lửa điêu [D] tàn
Thôn xóm [E] làng ngẩn ngơ lầm [A] than.
Hò [A] ơi quê hương [C#m] ơi
Giã [D] từ những ngày mộng [A] mơ
Tuổi đời [D] xanh chia tay nhau biết trở về mô ơi [A] hò.
Ðây Phương [Bm] Nam, lúa xanh bóng dừa uốn [E] quanh
Ta sức trai đem cánh tay vẫy vùng ngày [A] mai
Người đi, đem dân [F#m] ca,
Tiếng [D] hò tiếng hò miền [A] Trung,
Về miền [D] Nam cho nhau nghe những lời thở than giống [A] nòi.
Ta chia [Bm] nhau tiếng vui tiếng buồn nước [E] non
Ta quên đi bao tiếc thương tủi hờn tuổi [A] son.
Hôm nay đi giữa giòng lệ [C#m] rơi
Mẹ Việt [F#m] ơi từ [D] nay hiến trọn đời [A] trai
Theo bước [D] chân những người qua [A] rồi.
Ta thương yêu đất mẹ mà [C#m] thôi
Quê hương [F#m] ơi dù sinh thác gửi cho [D] người
Trong tiếng [E] cười giọng khóc đầy [A] vơi.
HƯỚNG DẪN
Câu hát: Tôi sinh ra giữa lòng miền Trung
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: sinh, lòng, miền.
- Luyến: miền (luyến nhẹ đi xuống).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước tôi.
- Cao độ/Giọng: trung bình, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở vừa, âm thoát ra ngoài.
- Biểu cảm/Cảm xúc: tự hào, mạnh mẽ.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Miền thùy dương ruộng hoang nước mặn đồng chua
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: thùy, ruộng, mặn, đồng.
- Luyến: mặn (luyến nhẹ xuống).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước miền.
- Cao độ/Giọng: cao vừa, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở rõ, tròn miệng ở mặn và đồng.
- Biểu cảm/Cảm xúc: mô tả, lặng lẽ.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Quê hương tôi ấp u Trường Sơn
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: quê, hương, Trường Sơn.
- Luyến: Sơn (luyến nhẹ đi lên).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước quê.
- Cao độ/Giọng: cao vừa, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở rõ, âm vang ở Trường Sơn.
- Biểu cảm/Cảm xúc: kính trọng, tự hào.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Quê hương tôi là đây nước chảy xuôi nguồn
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: quê, hương, nước.
- Luyến: nước (luyến nhẹ lên).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước quê.
- Cao độ/Giọng: trung bình, giọng ngực.
- Khẩu hình: tròn miệng, rõ chữ nước.
- Biểu cảm/Cảm xúc: bình yên, êm đềm.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Sông cát dài biển xanh Thái Bình
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: sông, biển, Thái.
- Luyến: Thái (luyến nhẹ lên).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước sông.
- Cao độ/Giọng: trung bình, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở đều, âm thoát ra ngoài.
- Biểu cảm/Cảm xúc: tươi vui, rộng mở.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Đêm trăng cao tiếng hò à ơi
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: đêm, trăng, hò.
- Luyến: à ơi (luyến nhẹ, dứt khoát).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước đêm.
- Cao độ/Giọng: nhẹ nhàng, giọng ngực nhẹ.
- Khẩu hình: mở vừa, âm thoát ra ngoài.
- Biểu cảm/Cảm xúc: thơ mộng, dịu dàng.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.
Câu hát: Lời mẹ ru trẻ thơ giấc ngủ hiền ngoan
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: lời, ru, giấc, ngủ.
- Luyến: ngủ (luyến nhẹ đi xuống).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước lời.
- Cao độ/Giọng: trung bình, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở nhẹ, thư giãn.
- Biểu cảm/Cảm xúc: yêu thương, êm ái.
- Âm lượng/Cường độ: nhẹ nhàng.
Câu hát: Và trai gái quê gửi lời chân tình
Hướng dẫn hát:
- Nhấn chữ: trai, gái, chân.
- Luyến: tình (luyến nhẹ xuống).
- Lấy hơi/Nghỉ: lấy hơi trước và.
- Cao độ/Giọng: trung bình, giọng ngực.
- Khẩu hình: mở rõ, âm thoát ra ngoài.
- Biểu cảm/Cảm xúc: chân thành.
- Âm lượng/Cường độ: vừa.